Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Phi Lăng Kiên nghe Sa Khúc Mạn giễu cợt, tức giận, thẳng má Sa Khúc Mạn mà tát.
"CHÁT"
Sa Khúc Mạn lau khoé môi, nhìn lại mu bàn tay, ô, là máu, lực đạo cũng không ít. Cô lau khoé môi bằng ngón cái, rồi dùng lưỡi liếm thử.
Hảo! Máu của thân xác này ngon thật, lâu lắm rồi, phần xấu trong Hạ Viên mới quay về.
"Anh...biết mình vừa làm gì không?" Nở một nụ cười quỷ dị, Sa Khúc Mạn khiến Lăng Kiên cảm thấy lạnh xương sống.
"Tôi vừa đánh kẻ đã xúc phạm mình." Lăng Kiên tuy sợ nhưng vẫn mạnh dạn nói.
"BỐP, BỐP"
"Khục..."
"Bặp"
Sa Khúc Mạn dùng đầu gối với nửa sức lực của bản thân đục thẳng vào bụng Phi Lăng Kiên. Phi Lăng Kiên phun ra một ngụm máu, chưa kịp hoàn hồn đã bị bóp cổ giơ lên.
Đúng, là bóp cổ bằng một tay rồi giơ lên cao!
Và người làm là một cô gái!
Sa Khúc Mạn ném Phi Lăng Kiên về phía Lăng Nhĩ Thuần làm anh ta ho sặc sụa. Cô rút một chiếc khăn ra lau tay và cả đầu gối mình, sau đó vứt cái khăn vào thùng rác. Phi Lăng Kiên tức giận, thều thào.
"Cô là kẻ ăn cắp dữ liệu của Lăng gia..."
"Các người không có chứng cứ." Sa Khúc Mạn nhanh chóng phủ định.
Lăng Nhĩ Thuần tuy tức giận nhưng vẫn làm bộ dáng nhu mì đỡ Phi Lăng Kiên lên phòng y tế.
Lúc Phi Lăng Kiên và Lăng Nhĩ Thuần đi khỏi lớp, cô ngồi lại chỗ cũ như không có gì xảy ra. Sa Khúc Mạn thầm cảm thán, cô có đọc mấy bộ truyện nữ phụ, họ gặp từng người một, còn cô, gặp hết một lượt. Phi Lăng Kiên chính là nam chủ thứ hai, bảo đảm người thứ ba sớm muộn cũng lâm sàn ý lộn lên sàn. Quả nhiên, La Hiên Thần đã bước tới bàn cô.
"Cô, là có ý định gì?" La Hiên Thần trừng mắt.
Định định cái đầu đinh!
Nam chủ à, anh có câu hỏi nào khác không?
Tôi luyện nhiều tiểu thuyết lắm rồi đấy!
"Chả có ý gì cả." Sa Khúc Mạn dựa lưng vào ghế.
"Vậy sao lại hãm hại Thuần nhi?" La Hiên Thần nhíu mày.
"Tôi chưa hề hãm hại cô ta." Định mệnh, không còn câu hỏi nào khác à?
"Cô là muốn giả vờ thanh cao ư?" La Hiên Thần cười khẩy.
"Ha, tôi không biết mình thanh cao hay không, nhưng còn đỡ hơn là phải giả vờ thuần khiết!" Sa Khúc Mạn nhếch mép.
"Cô đây là đang muốn dụ dỗ chúng tôi? Nói cho cô biết, tôi không bao giờ để bị cô dụ dỗ đâu!" La Hiên Thần gằn giọng.
"Tức cười quá đấy, La thiếu. Dụ dỗ á? Không hề." Sa Khúc Mạn nhắm nhẹ mắt, rồi bừng mở, nhìn một lượt bốn nam chủ đang ở trước mặt cô. "Tôi đây chỉ đơn giản là thay đổi bản thân một chút."
"Chả phải cô nói yêu chúng tôi sao?" Bành Hắc Lữ ánh mắt khinh bỉ.
"Yêu? Đúng, tôi từng yêu các người. Nhưng các người đã làm gì với tình yêu của tôi? Khinh bỉ, chà đạp, giày vò hay...nghi ngờ? Các người mãi mãi chỉ chú ý tới Nhĩ Thuần của các người! Căn bản là chưa bao giờ để ý đến một người luôn sẵn sàng đi sau lưng các người, luôn im lặng ngắm nhìn các người, luôn chịu đựng sự thoá mạ của các người!! Tôi, đã từng mặc kệ mình đang để chân trần mà chạy tới nhà anh đưa món đồ anh để quên, Lân thiếu, nhưng ngay cả một lời cảm ơn cũng không có! Tôi, đã phải gồng mình cõng anh đi suốt một đoạn đường đến bệnh viện, chỉ vì anh đi đánh nhau mà bị thương, La thiếu, anh ngay cả một cái nhìn cũng không có! Tôi, chẳng hề lo lắng bản thân mình chưa ăn gì, cũng không lo mình đang bị sốt mà cho anh máu, Bành thiếu, anh ngay cả một nụ cười cũng không có!! Tôi chịu đựng sự sỉ nhục của các người không phải vì tôi yếu đuối, mà là vì tôi yêu các người! Nhưng các người hết lần này đến lần khác chỉ toàn chà đạp, giày vò tôi! Tôi hãm hại Thuần nhi của các người ư? Căn bản là ngay một cọng tóc của cô ta tôi còn chưa động tới! Đánh cô ta ư? Vậy các người có thấy cô ta có vết bầm nào không? Nếu tôi đánh cô ta, tại sao vết thương của tôi còn nặng hơn cô ta?! Bởi vì các người chưa bao giờ nhìn đến tôi! Cô ta khóc ư? Tôi chưa hề nói gì cô ta cũng khóc, tôi nói về vài chuyện nhỏ nhặt cô ta cũng khóc, các người liền lấy đó vinh tôi là bắt nạt cô ta! Vậy các người có bao giờ để ý tới mỗi lần mắt tôi đỏ lên, mỗi lần tôi khóc không?! Căn bản là CHƯA BAO GIỜ!!" Sa Khúc Mạn hét lên, nước mắt theo đó mà chảy xuống. Là cảm xúc cuối cùng của nguyên chủ ư? Thật bi thương.
Hà Thục Phương ngồi ở bàn trong góc lớp, nãy giờ chỉ xem kịch, thấy Sa Khúc Mạn khóc gần như là nổi đoá.
"Mạn Mạn, ngoan. Khóc hết đi." Thục Phương vòng tay ôm lấy Sa Khúc Mạn đang níu chặt lấy áo mình."Ngoan, khóc hết lần này rồi tuyệt tình với bọn họ nhé!"
Lân Hàn Hạo, La Hiên Thần, Bành Hắc Lữ hiện giờ chỉ biết đứng đơ người. Sa Khúc Mạn nói đúng!
Lân Hàn Hạo, hôm ấy bỏ quên đồ ở Lăng gia, là Sa Khúc Mạn chân trần chạy hết 5km dưới mưa tới đưa, bộ dáng hết sức thảm hại. Hắn, đã làm gì? Hắn lúc đó chỉ nhìn cô gái cười tươi rói đang đưa đồ cho hắn mà khinh bỉ. Hắn dùng tay hất tay cô ra, đem món đồ quăng vào thùng rác trước ánh mắt sửng sờ của cô, rồi sai quản gia đuổi cô ra, để mặc bóng lưng nhỏ bé đó ở dưới mưa tầm tã.
La Hiên Thần, hắn là người đứng đầu của Hắc, một bang rất mạnh, ngày hôm đó hắn đi đánh nhau, nhưng bị súng bắn trúng, Sa Khúc Mạn âm thầm đi sau hoảng hốt. Mặc kệ thân mình là nữ nhi nhỏ bé, cô đã gồng mình cõng hắn đi quãng đường hơn 10km tới bệnh viện. Hắn, chỉ liếc cô một cái khinh bỉ, trong thâm tâm tự nghĩ sự cố này là do cô dàn dựng mà nên.
Bành Hắc Lữ, hắn bị đụng xe do bất cẩn khi lái xe, chỉ có mình Sa Khúc Mạn là có nhóm máu thích hợp. Mặc kệ mình chưa ăn sáng, cũng mặc kệ mình đang bị sốt mà hiến máu cho hắn. Hắn, một lời nói cũng không nói, một cái nhìn cũng không nhìn, một cái nhếch mép cũng không. Trong tâm trí tự nhủ cô nói yêu hắn thì phải làm như vậy.
Đúng, căn bản, họ chưa hề suy nghĩ rằng Sa Khúc Mạn đã hi sinh nhiều cỡ nào.
_________________________
Hú hú, hôm nay Va-lung-tung! Mị là dân F.A nhưng không lập đàn cầu mưa được nên hành hạ mấy anh nam chủ nà!! Ai đồng tình với mị thì cho mị thấy cánh tay nào!

«  Chương 5: Siêu hacker Viener

Chương 7: Dạ Thân Trạch - nam chủ cuối cùng »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Chương 1: Đây là...nữ phụ sao?

Chương 2: Nữ phụ Sa Khúc Mạn

Chương 3: Sa Khúc Mạn cởi bỏ mặt nạ!

Chương 4: Là Sa Khúc Mạn ư?

Chương 5: Siêu hacker Viener

Chương 6: Đánh

Chương 7: Dạ Thân Trạch - nam chủ cuối cùng

Chỉ là một chút hình <3

Chương 8: Hà Thục Phương, ngươi đấu với ta!

Chương 9: Đấu, K2!

Chương 10: Mặt lạnh của Sa Khúc Mạn

Thầm nhắn

Chương 11: Hoàng Bạch Hàn?

Chương 12: Cứu người

Chương 13: Đáng ghét

Chương 14: Hà Thục Phương bị sốt

Chương 15: Lăng Nhĩ Thuần ăn đấm

Chuong 16: Biến thái đại ca

Chương 17: Diễn

Chương 18: Nhiệm vụ

Chương 19: Chuyện gì đã xảy ra?

Chương 20: Linh hồn lang thang

Chương 21: Trở lại

Chương 22: Trở lại (2)

Chương 23: Mộng du

Chương 24: Trở lại đại học

Chương 25: Chạy trời không khỏi nắng

Chương 26: Thất đại thiên tài

Chương 27: Khơi màn

Chương 28: Mơ - First kiss

Chương 29: Một ngày của Sa gia

Chương 30: Bộc lộ bản chất

Chương 31: Người tâm địa rắn rết

Chương 32: Quá khứ của Hạ Hạ

Cho hỏi ^3^

Chương 33: Nói chuyện trên nóc nhà

Thông báo-))

Chương 34: Bắt đầu ra uy

Chương 35: Chuyện sắp xảy ra?

Chương 36: Đối kháng

Chương 37: Độc ác? Tôi không phủ nhận.

Chương 38: Công tử tiểu thư đi siêu thị

Chương 39: Vi tờ Tạ

Chương 40: Á đù!

Chương 41: Não

Chương 42: Thực thần Dương Bình

Chương 43: Viên Hạ, anh thích em

Chương 44: Tán gẫu năm giờ sáng

Chương 45: Kẻ khó đoán

Chương 46: Câu dẫn bằng một bài hát

Chương 47: Huấn luyện sinh tồn

Chương 48: S

PR tác phẩm mới

Chương 49: Nam nhân nhóm số chín

Chương 50: Ăn thịt heo

Chương 51: Suy nghĩ nguy hiểm

Chương 52: Lấy Lăng Nhĩ Thuần ra đỡ

Chương 53: Tâm sự cùng nữ chính

Chương 54: Cuộc trò chuyện bí mật

Tâm sự đêm phuya

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [ NP , Nữ phụ ] Nam chủ , Nữ chính ! Ta không quan tâm ~

Đọc truyện Cướp Ngôi Nữ Chính_ Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng!

Đọc truyện Nữ Chủ , Ta Thay Nữ Phụ Giết Ngươi Nhé !

Đọc truyện [XK] Bá đạo nữ phụ-Riilov3-Tiểu Ngư Ngư

Đọc truyện [NP-Xuyên-Romance] Hồng Nguyệt-Chaa-Hina-Bao

Đọc truyện Nữ phụ lãnh huyết

Đọc truyện Ai nói vật hi sinh là sẽ chết👑👑 Các nam chủ đừng đến gần ta là đk......

Từ khóa tìm kiếm