Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Hôm sau, khi xuất hiện trong trường, Viên Hạ gần như ngã ngửa.
Đây là huấn luyện sinh tồn!
Không phải trình diễn thời trang!!
Đám tiểu thư nhà giàu người thì mặc váy xoè, người váy bó sát, người thì váy ngắn, rất ít người mặc áo thun và quần jean như đám Viên Hạ.
Cái bọn này...thậm chí có kẻ còn mang mấy cái vali...
Từng nhóm lên máy bay, vali balo thì bỏ hết trong hai máy bay cỡ lớn.
Và thế là...nhóm số chín xuất phát.
...
Khi tới bìa rừng, tất cả học sinh nghiệm ra một sự thật.
Vali và balo bị lấy mất rồi!!!
Viên Hạ đã yêu cầu như thế, tất cả chỉ có thể sinh tồn dựa vào thực lực của mình.
Tất cả chỉ được phát mỗi người một chai nước, sinh tồn như thế nào là dựa vào bản thân họ, họ để gì trong quần áo đang mặc, nó sẽ giúp ích rất nhiều.
Đừng đùa, trường Viên Hạ cô lập ra, không chấp nhận bọn nhà giàu não ngắn đâu.
Vả lại trong rừng này nguy hiểm nhất cũng chỉ là heo rừng, số lượng lại khá ít, bọn họ còn không đi khỏi khu rừng này nữa thì đừng sống làm gì.
Đã muốn bước ra ngoài xã hội thì phải chấp nhận, không phải thứ gì cũng có thể theo ý mình, tất cả đều phải giành giật mới có được.
Cơ hội chỉ có một, đây cũng chính là quyết định xem tập đoàn Mộc Nguyên sẽ đầu tư vào tập đoàn nào.
"Được rồi, bây giờ tạm gác các ân oán sang một bên. Các người...đem theo những gì bên người?" Viên Hạ quay đầu, nhìn đám người trước mặt.
Đám người kia không nói gì, chỉ lục lọi quần áo một chút.
Sa Bình Tinh: "Điện thoại, một chai nước lọc."
Hà Thục Phương: "Điện thoại, một chai nước, chun cột tóc."
Vi Tạ: "Điện thoại, nước, một cuốn sổ nhỏ và bút."
Lưu Vũ: "Điện thoại, nước, dao cạo râu."
Lăng Nhĩ Thuần: "...điện thoại, son dưỡng, chun cột tóc, nước."
Lân Hàn Hạo: "Điện thoại, nước."
Phi Lăng Kiên: "Điện thoại, nước."
La Hiên Thần: "Điện thoại, nước."
Bành Hắc Lữ: "Điện thoại, nước, bật lửa, thuốc lá."
Hoàng Hiểu Ngạo: "Điện thoại, nước."
Ưu Hiệu Vũ: "Điện thoại, nước, dao rọc giấy."
Ngạn Hữu Lâm: "Điện thoại, nước."
Viên Hạ: "...đồ có thể dùng được để hết trong balo rồi phải không?"
Đồng thanh: "Ừ!"
Bà đây chém chết các ngươi!!!
Viên Hạ không đem gì ngoài một chai nước, bản lĩnh của cô còn cần thứ gì để sử dụng sao?
Điều quan trọng là sau cô còn có đám người này!
"Được rồi, bây giờ đi thôi." Áp chế sự tức giận, Viên Hạ nghiến răng nói.
Bây giờ họ đang ở phía nam khu rừng, phải đi tới phía bắc mới được xem là hoàn thành.
Mà diện tích khu rừng cực kì lớn, một ngày có lẽ cũng chỉ đi được một phần mười quãng đường.
Mười ba người lục đục đi qua những cánh rừng, hoàn toàn không gặp trở ngại gì, nếu có thì cũng chỉ là vài con rắn nhỏ như rắn hổ mang, không đuổi được thì giết phứt là xong.
Đi được khoảng một tiếng, đột nhiên giọng của Lân Hàn Hạo truyền đến từ phía sau, "Nghỉ một chút được không, tiểu Thuần nói em ấy mệt!"
Nãy giờ Viên Hạ đi trước nhưng không phải cô không để ý, Lăng Nhĩ Thuần hầu như chưa tự đi bước nào, hoàn toàn là dàn hậu cung của cô ta thay nhau cõng.
Túm cái quần lại là cô ta mệt cái gì?
Mệt vì la hét khi thấy rắn à? Mệt vì lau mồ hôi cho các nam sủng của cô ta à?
"Thôi được." Nghĩ là nghĩ thế, nhưng Viên Hạ cũng có chút mệt rồi, nên dẫn họ đi tìm vài nơi có mấy phiến đá lớn để ngồi.
Khi ngồi lên đá, cô liếc nhìn Lăng Nhĩ Thuần một chút.
Tuy cô ta là một kẻ giả tạo, nhưng chung quy hình tượng xây dựng từ đầu thì vẫn là một kẻ tốt bụng hiền lành.
Lăng Nhĩ Thuần không phải nữ chính bạch liên hoa điển hình hay đổ tội cho người khác.
Không biết có phải vì có nhiều bộ mặt khác nhau hay không, Viên Hạ có cảm giác không có ghét Lăng Nhĩ Thuần cho lắm.
Chung quy, lúc đầu đối chọi với cô ta hoàn toàn là do cô ta đổ lỗi cho mình.
Lăng Nhĩ Thuần không phải kẻ độc chiếm hay ác độc này nọ, cùng là nữ, Viên Hạ nhìn một chút là có thể hiểu thấu, cô ta chỉ đơn giản là đang loại bỏ tình địch của bản thân.
Ghen là vì yêu.
Cô ta giả tạo thật, cô ta hay giả bộ thật, nhưng tất cả những việc cô ta làm chỉ vì bảo vệ tình yêu của bản thân.
Truyện mà anh trai cô viết đương nhiên các nhân vật não cũng không ngắn đến vậy, chỉ thích chuyên đi tìm nữ phụ gây sự.
Có thể nói, dạo này cô không để ý đến đám người Lăng Nhĩ Thuần, họ cũng sẽ không đả động gì tới cô.
Cô không để ý đến đám nam nhân kia, tự nhiên Lăng Nhĩ Thuần sẽ gỡ cái mac tình địch đang dán trên người cô xuống.
Hơn nữa, có một điều có lẽ ngay cả anh trai cô là tác giả cũng không biết, mà cô có lẽ là vì cùng thể loại nên nhận ra...
...Lăng Nhĩ Thuần là S!
Trần đời này thật đáng sợ, vô tình sao mà Sa Khúc Mạn ngày xưa lại chui đầu vào Lăng gia chịu khổ cơ chứ.
Cho dù Lăng Nhĩ Thuần có giấu diếm cỡ nào, thì trong đáy mắt vẫn hiện lên một chút sự tàn bạo và mưu tính.
Cái ánh mắt mưu tính đó cô còn không rõ nữa sao?
Chính là ánh mắt tính toán làm sao để hành hạ người ta một cách "hiền từ" nhất của cô mọi khi đấy!
-----------------------------------
Soá rỳ mấy nàng vì ra hơi chậm nghen, dạo này ta được giao nhiều bài tập quá cơ...
Huhuhu, còn đâu những ngày ăn ngủ với soái cưa?!!!
Mà này, mị học trường THCS Đồng Khởi ở quận Tân Phú, Tp, HCM á, ai là đồng học cmt tâm sự đi a!
<3 <3 <3

«  Chương 47: Huấn luyện sinh tồn

PR tác phẩm mới »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Chương 1: Đây là...nữ phụ sao?

Chương 2: Nữ phụ Sa Khúc Mạn

Chương 3: Sa Khúc Mạn cởi bỏ mặt nạ!

Chương 4: Là Sa Khúc Mạn ư?

Chương 5: Siêu hacker Viener

Chương 6: Đánh

Chương 7: Dạ Thân Trạch - nam chủ cuối cùng

Chỉ là một chút hình <3

Chương 8: Hà Thục Phương, ngươi đấu với ta!

Chương 9: Đấu, K2!

Chương 10: Mặt lạnh của Sa Khúc Mạn

Thầm nhắn

Chương 11: Hoàng Bạch Hàn?

Chương 12: Cứu người

Chương 13: Đáng ghét

Chương 14: Hà Thục Phương bị sốt

Chương 15: Lăng Nhĩ Thuần ăn đấm

Chuong 16: Biến thái đại ca

Chương 17: Diễn

Chương 18: Nhiệm vụ

Chương 19: Chuyện gì đã xảy ra?

Chương 20: Linh hồn lang thang

Chương 21: Trở lại

Chương 22: Trở lại (2)

Chương 23: Mộng du

Chương 24: Trở lại đại học

Chương 25: Chạy trời không khỏi nắng

Chương 26: Thất đại thiên tài

Chương 27: Khơi màn

Chương 28: Mơ - First kiss

Chương 29: Một ngày của Sa gia

Chương 30: Bộc lộ bản chất

Chương 31: Người tâm địa rắn rết

Chương 32: Quá khứ của Hạ Hạ

Cho hỏi ^3^

Chương 33: Nói chuyện trên nóc nhà

Thông báo-))

Chương 34: Bắt đầu ra uy

Chương 35: Chuyện sắp xảy ra?

Chương 36: Đối kháng

Chương 37: Độc ác? Tôi không phủ nhận.

Chương 38: Công tử tiểu thư đi siêu thị

Chương 39: Vi tờ Tạ

Chương 40: Á đù!

Chương 41: Não

Chương 42: Thực thần Dương Bình

Chương 43: Viên Hạ, anh thích em

Chương 44: Tán gẫu năm giờ sáng

Chương 45: Kẻ khó đoán

Chương 46: Câu dẫn bằng một bài hát

Chương 47: Huấn luyện sinh tồn

Chương 48: S

PR tác phẩm mới

Chương 49: Nam nhân nhóm số chín

Chương 50: Ăn thịt heo

Chương 51: Suy nghĩ nguy hiểm

Chương 52: Lấy Lăng Nhĩ Thuần ra đỡ

Chương 53: Tâm sự cùng nữ chính

Chương 54: Cuộc trò chuyện bí mật

Tâm sự đêm phuya

Chương 55: Viên Hạ nổi điên

Chương 56: Bạch Vương Kỳ - Bạch Kỳ Hân

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện Mệnh đào hoa của nữ phụ

Đọc truyện [Np] Đừng Động Chạm Đến Ta Nếu Muốn Sống Nha~ Nữ Phụ,Ta Muốn Sống Yên Ổn Mà Thui

Đọc truyện Ta đã không làm nữ phụ nữa: nữ chủ thỉnh cút

Đọc truyện Xuyên qua làm một nữ phụ!

Đọc truyện Phù Thủy Xuyên Qua: Hại Não Quá

Đọc truyện Nam nữ chính đừng đụng vào ta bằng không ta sẽ giết chết các ngươi

Đọc truyện ☆EM LÀ CỦA BỌN ANH ♡CÔ GÁI ĐÁNG YÊU☆(NP, SỦNG)

Từ khóa tìm kiếm