Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
"Bốp! Bốp! Bốp!" 3 tiếng vỗ tay vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
Một nam nhân tuấn mỹ bước vào, lập tức khiến tâm trí tất cả như điên đảo.
Người này, là yêu nghiệt!
Mái tóc nâu nhạt bay bay theo gió, gương mặt nam tính mạnh mẽ, đôi mài xám nhạt lại thẳng tắp, đôi mâu (mắt) màu xám nhẹ lạnh băng, lại đẹp đến mê người. Cánh mũi thở nhẹ, lại phập phồng nhàn hạ, môi mỏng bạc lại ươn ướt như câu hồn đoạt phách người khác. Thân hình cao ráo, nhìn qua đã thấy cơ bắp săn chắc, làn da lại trắng như công tử ăn không ngồi rồi.
Quả thực quá mỹ!
"Ha ha! Sa Khúc Mạn, tôi không ngờ kẻ lẳng lơ diêm dúa như cô có thể nói được như vậy đấy!" Nam nhân nhìn Sa Khúc Mạng không khách khí cười lớn "Ngồi tâm sự với một con chó? Khiêu chiến với tổng thống Mỹ? Làm người tử tế? Ha ha! Quả nhiên ngày càng ăn nói sắc bén! Chắc có lẽ bị giáo huấn vài lần cô cũng khôn ra nhỉ? Ha ha!"
"Anh là?" Sa Khúc Mạn nhíu mài thanh tú.
"Giờ còn muốn xài chiêu mất trí nhớ cơ à? Càng ngày càng nhiều chiêu trò nhỉ?!" Nam nhân híp mắt, nhạo báng nói.
"Thật sự, có lẽ cậu không quan trọng, nên tôi không nhớ được!" Sa Khúc Mạn phán một câu.
"Ồ, vậy cơ đấy! Vậy chắc hẳn họ rất quan trọng với cô, cô có vẻ nhớ họ mà!" Nam nhân nhìn về phía đám người Lăng Nhĩ Thuần, cao giọng.
"Đúng, họ rất quan trọng." Sa Khúc Mạn vẫn bình thản nói, "Vì họ là người biến tôi thành dạng người như thế này!"
"Ha ha! Có chí khí, vậy, nhắc cho cô nhớ! Tôi là Hoàng Bạch Hàn!" Hoàng Bạch Hàn lại cười lớn.
"À, Hoàng Bạch Hàn! Mà sao anh cười hoài vậy? Cần vào bệnh viện tâm thần à?" Sa Khúc Mạn vẫn bình thản.
Hoàng Bạch Hàn - nam phụ thứ nhất! Vẫn luôn khinh bỉ và chán ghét Sa Khúc Mạn, nhưng cuối cùng kết quả cũng thê thảm như nữ phụ. À, còn là người bạn cũ đã bị nữ chính cướp đi của nguyên chủ.
"Nhớ rồi đấy à? Bạn-cũ!" Hoàng Bạch Hàn cười châm biếm.
"Xin thứ lỗi cho tôi, bạn-thân-cũ, à không, là Hoàng thiếu, anh đây là tới tìm tôi là có việc gì? Nếu là chuyện của Lăng tiểu thư thì xin anh cút về nhà dùm, tôi đây chưa làm gì cô ta cả! Vậy, có chuyện gì?" Sa Khúc Mạn trào phúng nói.
"Hừ, đừng tưởng tôi không biết, nói thẳng cho cô biết vẫn tốt hơn! Thuần nhi đã nói với tôi, còn cầu xin tôi không làm gì cô, cô còn dám đứng đây mồm mép?! Cô chỉ là con rơi của Lăng chủ tịch, căn bản là không có quyền ăn to nói lớn như thế!" Hoàng Bạch Hàn nhớ lại lời Lăng Nhĩ Thuần nói trong điện thoại, lại cảm thấy tức giận cực điểm.
Hoàng Bạch Hàn căn bản không để ý, ngay khi hắn nói từ "con rơi của Lăng chủ tịch", mặt Sa Khúc Mạn thoáng dao động sát khí, chỉ là nhanh tới mức không ai thấy được.
"Hô, ăn to nói lớn, cho hỏi tôi đây là ăn to nói lớn việc gì?" Sa Khúc Mạn cúi gằm mặt xuống.
"Cô dám xúc phạm Thuần nhi từ nãy giờ, còn không phải ăn to nói lớn?" Hoàng Bạch Hàn có chút tức giận.
"Tôi chưa hề xúc phạm cô ta, tôi chỉ đề cao việc tôi thấy làm tốt hơn thôi! Và xin nhớ, cô ta cầu xin anh cái khỉ gì thì mặc kệ anh, tôi đây không sợ!" Sa Khúc Mạn vẫn duy trì giọng nói, gương mặt cúi gằm như cũ.

"Cô dám?! Đáng lẽ cô nên cảm ơn Thuần nhi mới đúng, nhờ em ấy mà cô vẫn chưa bị giết đấy!" Hoàng Bạch Hàn lại thêm một chút tức giận.
"Tôi dám. Cảm ơn? Tôi cảm thấy, não các người nhất định bị úng nước, là cả đám nam nhân các người!" Sa Khúc Mạn duy trì tư thế.
"Cái gì cơ chứ?! Tôi nói sai chỗ nào, cô chỉ là con rơi, cô còn không biết ơn Thuần nhi cầu xin cho cô để tôi không giết cô!" Hoàng Bạch Hàn tức giận nói nhanh.
"Thứ nhất, tôi không hề ăn to nói lớn hay xúc phạm Lăng Nhĩ Thuần. Thứ hai, cô ta cầu xin anh cái giống gì thì tôi mặc kệ, tôi căn bản chưa bao giờ nhờ vả cô ta. Thứ ba, đây là miệng tôi, đây là chỗ tôi, tôi có quyền đứng đây mồm mép. Thứ tư, anh căn bản sẽ không bao giờ giết được tôi, đừng vọng tưởng!" Sa Khúc Mạn tiếp tục duy trì tư thế và giọng nói.
"Ồ, vậy sao? Sao không nói việc cô là con rơi đi, hay là nó đúng quá hả?" Hoàng Bạch Hàn bước tới chỗ cô, giọng nói hơi trấn tĩnh.
Hắn lấy tay bóp cằm nhỏ của cô, nâng mặt cô lên, dự định sẽ thấy gương mặt hoảng sợ của cô. Không ngờ, biểu cảm trên gương mặt đó, khi vừa ngẩng lên, đã khiến tất cả mọi người không tự chủ được lui về sau một bước.
Atula, chắc chắn là Atula đến từ địa ngục!
Khuôn mặt đó, âm trầm đến cực hạn, khiến người ta không rét mà run, lại cảm thấy toàn thân bất chợt lạnh ngắt.
Ánh mắt đó, giận giữ đến cực hạn, lại như chất chứa nhiều hận thù, quét qua một vòng, khiến người ta hảo hảo đông cứng!
Không khí đó, là sát khí dày đặc bao phủ, như một bức tường ngăn cách, kẻ nào đi qua, chết!
"Con-rơi? Tôi và Thuần nhi của anh, ai mới là con rơi đây? Ai cũng biết, họ ngoại tôi là họ Sa! Mẹ tôi cũng chân chính là người họ Sa! Mà Sa gia và Lăng gia đã từng có hôn ước đàng hoàng, vậy chẳng phải Lăng Nhĩ Thuần, mới là con rơi sao? Cho dù giờ họ đã kết hôn, Lăng Lâm và Tề Y Mĩ, thì sao? Chẳn phải mẹ tôi mới là người kết hôn trước sao? Họ chỉ là thừa thời cơ xông vào, qua bao nhiêu năm, Lăng Nhĩ Thuần bỗng nói cho anh, đây chẳng phải nói con gái của gia chủ Sa gia là tình nhân của Lăng Lâm sao? Còn Tề Y Mĩ mới là vợ chính sao? Buồn cười! Đây chẳng phải sỉ nhục Sa gia sao? Có cần tôi đăng lên báo việc Hoàng thiếu vì lo cho vợ tương lai bé nhỏ mà sỉ nhục Sa gia không? Có thể vị trí của Hoàng gia trong lòng công chúng sẽ tăng lên mấy phần đấy!" Sa Khúc Mạn nói đều đều, "Hoàng thiếu, tôi đã phân tích rõ ràng, giờ thì anh nên cút ngay đi! Trước khi có người bị giết!"
Uy hiếp, đây đích thực là uy hiếp!

_________________________
Tác giả ăn hại đã tái xuất, cúi đầu xin lỗi vì chương này quá nhàm!

«  Thầm nhắn

Chương 12: Cứu người »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Chương 1: Đây là...nữ phụ sao?

Chương 2: Nữ phụ Sa Khúc Mạn

Chương 3: Sa Khúc Mạn cởi bỏ mặt nạ!

Chương 4: Là Sa Khúc Mạn ư?

Chương 5: Siêu hacker Viener

Chương 6: Đánh

Chương 7: Dạ Thân Trạch - nam chủ cuối cùng

Chỉ là một chút hình <3

Chương 8: Hà Thục Phương, ngươi đấu với ta!

Chương 9: Đấu, K2!

Chương 10: Mặt lạnh của Sa Khúc Mạn

Thầm nhắn

Chương 11: Hoàng Bạch Hàn?

Chương 12: Cứu người

Chương 13: Đáng ghét

Chương 14: Hà Thục Phương bị sốt

Chương 15: Lăng Nhĩ Thuần ăn đấm

Chuong 16: Biến thái đại ca

Chương 17: Diễn

Chương 18: Nhiệm vụ

Chương 19: Chuyện gì đã xảy ra?

Chương 20: Linh hồn lang thang

Chương 21: Trở lại

Chương 22: Trở lại (2)

Chương 23: Mộng du

Chương 24: Trở lại đại học

Chương 25: Chạy trời không khỏi nắng

Chương 26: Thất đại thiên tài

Chương 27: Khơi màn

Chương 28: Mơ - First kiss

Chương 29: Một ngày của Sa gia

Chương 30: Bộc lộ bản chất

Chương 31: Người tâm địa rắn rết

Chương 32: Quá khứ của Hạ Hạ

Cho hỏi ^3^

Chương 33: Nói chuyện trên nóc nhà

Thông báo-))

Chương 34: Bắt đầu ra uy

Chương 35: Chuyện sắp xảy ra?

Chương 36: Đối kháng

Chương 37: Độc ác? Tôi không phủ nhận.

Chương 38: Công tử tiểu thư đi siêu thị

Chương 39: Vi tờ Tạ

Chương 40: Á đù!

Chương 41: Não

Chương 42: Thực thần Dương Bình

Chương 43: Viên Hạ, anh thích em

Chương 44: Tán gẫu năm giờ sáng

Chương 45: Kẻ khó đoán

Chương 46: Câu dẫn bằng một bài hát

Chương 47: Huấn luyện sinh tồn

Chương 48: S

PR tác phẩm mới

Chương 49: Nam nhân nhóm số chín

Chương 50: Ăn thịt heo

Chương 51: Suy nghĩ nguy hiểm

Chương 52: Lấy Lăng Nhĩ Thuần ra đỡ

Chương 53: Tâm sự cùng nữ chính

Chương 54: Cuộc trò chuyện bí mật

Tâm sự đêm phuya

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện [ NP , Nữ phụ ] Nam chủ , Nữ chính ! Ta không quan tâm ~

Đọc truyện Cướp Ngôi Nữ Chính_ Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng!

Đọc truyện Nữ Chủ , Ta Thay Nữ Phụ Giết Ngươi Nhé !

Đọc truyện [XK] Bá đạo nữ phụ-Riilov3-Tiểu Ngư Ngư

Đọc truyện [NP-Xuyên-Romance] Hồng Nguyệt-Chaa-Hina-Bao

Đọc truyện Nữ phụ lãnh huyết

Đọc truyện Ai nói vật hi sinh là sẽ chết👑👑 Các nam chủ đừng đến gần ta là đk......

Từ khóa tìm kiếm