Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

- Đồ khốn nạn! Kim TaeHyung anh chính là kẻ khốn nạn.
- Mắng hay, rất hay! Hôm nay tôi nhất định sẽ trừng trị em chờ đến khi em van xin tôi mới thôi.
- Aa~ haa ~ M..au dừng...lại
Cậu đã vô tình đánh thức con ác quỷ tồn tại bên trong con người anh, TaeHyung rút rồi đẩy sextoy liên tục với tốc độ rất nhanh sự va chạm giữa da thịt và chiếc sextoy khiến cậu cả người đều mềm nhũn, cảm giác cứ như bên trong gần như bị anh phá nát.
- Dừng lại đi aaa~~
Không ngờ anh dừng lại, không lẽ chỉ vì một câu nói đơn giản như thế có thể ngăn được anh sao? Cậu mừng thầm tưởng chừng mình lại được nhìn thấy sự sống nhưng chưa đầy ba giây sau anh lại đem cự vật to lớn đang cương cứng cắm vào cửa huyệt mạnh bạo thúc sâu vào trong.
- Arggg~~
Đau đớn! Một dòng nước tinh khiết chảy dài theo gương mặt nhợt nhạt của cậu, đó là nước mắt! Nước mắt của sự đau đớn thấu xương hủy, của những nỗi niềm chưa được giải bày và của một nỗi câm hận khắc sâu trong tim.
Nhìn kìa! Một màu rực đỏ thấm ướt cả drap giường và một chút dịch lỏng trắng đục hòa lẫn với nhau, nó là gì chứ? Lẽ nào là máu ư?
- Máu! Là máu! TaeHyung bụng em đau quá! Cái thai, con chúng ta, mau! Phải mau cứu con của em. Em xin anh đó TaeHyung.
Anh trơ mắt nhìn cậu và đang lắng nghe những lời cậu vừa nói. Ngay thời điểm này đối với cậu đứa bé là thứ quan trọng nhất, nó là kết quả của tình cảm giữa hai người, là thứ tượng trưng cho tình yêu.
Miệng anh cứ bần bật run, tay chân luống cuống. Tại sao anh lại có thể làm những chuyện như thế với cậu? Anh điên mất rồi. Phải! Vì yêu cậu nên anh mới trở thành kẻ độc ác và tàn nhẫn đến như thế mà ngay cả bản thân mình anh còn chẳng nhận ra được.
Những tiếng thét vì đau đớn và tiếng khóc nức nở của cậu khiến anh tỉnh ngộ. Liệu có quá muộn hay không?
- JungKook, nhìn anh đi. Không sao hết, không sao. Mọi chuyện sẽ ổn thôi em, cố lên anh đưa em đến bệnh viện.
- TaeHyung, em...em không c..òn sức nữa. Em rất muốn ngủ...
Cậu ngất đi.
- JungKook, JungKook...
.
.
.
Bệnh viện
TaeHyung đặt cậu ở ghế sau, phóng xe như bay đến bệnh viện.
- Bác sĩ, bác sĩ mau cứu người đi.
- Mau đưa cậu ấy vào phòng cấp cứu nhanh.
Ông ta quay sang nói với mấy cô y tá ở gần đó bằng giọng điệu gấp rút.
- Bác sĩ tôi xin ông cứu em ấy dù tốn phải bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ chi trả chỉ cần em ấy và đứa bé bình an thì mọi thứ tôi đều có thể hi sinh. Tôi xin ông.
- Được rồi, anh bình tĩnh ở bên ngoài đợi. Cứu người là trách nhiệm của chúng tôi anh yên tâm.
- Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ.
...
TaeHyung bên ngoài đứng ngồi không yên đã hai tiếng trôi qua anh vẫn chưa thấy cửa phòng cấp cứu mở. Anh thật sự rất lo lắng cho cậu và đứa bé.
- Con cầu xin ông trời, xin ông hãy phù hộ cho em ấy và cả đứa bé. JungKook có mệnh hệ gì con thật sống không nổi nữa. Xin ông hãy mang những điều tốt lành tới cho em ấy. Dù có lấy đi của TaeHyung này thứ gì thì chỉ cần em ấy an toàn con đều chấp nhận
Vừa lúc đó, bác sĩ từ phòng cấp cứu bước tới.
- Bác sĩ... Bác sĩ JungKook em ấy không sao chứ?
- Cậu ấy không sao, vừa được chúng tôi đưa đến phòng hồi sức lát nữa anh có thể vào thăm.
- Bác sĩ vậy còn đứa bé thì sao?
- Do mất quá nhiều máu thêm việc sức khỏe cậu ấy cực kì yếu nên đã ảnh hưởng đến thai nhi.
- Vậy đứa bé không còn sao?
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không thể giữ được thai nhi thành thật xin lỗi.

*Phịch*
Bác sĩ vừa rời đi, chân anh dường như không còn tí sức nào anh khuỵu người xuống sàn.
- Không giữ được... Không giữ được ư?
TaeHyung khốn khổ lặp đi lặp lại lời nói, vờ như không tin vào những thứ mình vừa nghe. Cổ họng có chút gì đó nghẹn lại, anh đang khóc! Tội lỗi anh gây ra cho cậu thật sự không thể tha thứ được nữa, anh là kẻ đã tự tay giết chết đứa con của mình ngay khi nó chưa được cất tiếng khóc chào đời, còn chưa được nhìn thấy nắng ban mai vô cùng ấm áp ngoài kia. Độc ác, Kim TaeHyung anh là con người độc ác.
Bây giờ khóc thật sự là quá muộn.



------------------------------------------------------

Tớ đã phải xóa đi vài phân đoạn vì khi đọc lại tớ cảm thấy mình rất tàn nhẫn với Kook, tàn nhẫn hơn cả TaeHyung trong fic nên thôi đành xóa đi ╯﹏╰
Cmt cho tớ xin ý kiến!
Cảm ơn các cậu đã ủng hộ!



#0403




«  Thông báo

Chap 15 »

Bạn đang đọc truyện [VKook] [NC-17] KHOÁI CẢM, Chap 14 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện VKook | Chiếm Đoạt - ( Hoàn )

Đọc truyện [OneShot] [VKook] Loạn Luân Đêm Giao Thừa

Đọc truyện {LONGFIC}[VKOOK/HOPEMIN][Ngược] Truyền Thuyết Cỏ Bốn Lá.

Đọc truyện [NC-17] Anh Cần Gì? Tình Yêu Hay Dục Vọng

Đọc truyện VKook [H] JungKook a~~ lại đây với Tea nào~

Đọc truyện [EDIT/LONGFIC] [VKOOK] [HOPEMIN] [NAMJIN] STUPID WIFE

Đọc truyện [Vkook] [ Edit] Anh là xã hội đen thì đã sao

Từ khóa tìm kiếm