Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Ngủ một đêm mông lung, lúc Jungkook tỉnh lại, đầu cậu đau như sắp nổ tung, trên người lúc nóng lúc lạnh cực kỳ khó chịu. Cậu vừa mở mắt, ánh mặt trời chói chang ngay tức khắc chiếu vào. Jungkook đưa tay lên che lại, lúc này mới phát hiện, trên tay đang cắm kim truyền, từng giọt nước im lặng nhỏ xuống, chạy vào trong mạch máu cậu.
Người giúp việc vừa lúc đi vào, thấy Jungkook đã tỉnh, liền vội đặt bát cháo xuống đi đến. " Cậu Jungkook, cậu tỉnh rồi".
" Tôi bị làm sao?", Jungkook nằm im, cậu vẫn nhìn lên bình nước biển đang chảy vào trong cơ thể mình, cậu mím môi, thù ra đúng là mơ thật.
" Hôm qua cậu đi thăm mộ thiếu gia rồi bị ngất ngoài đó, còn bị sốt cao".
" Ai đã đưa tôi về?"
" Là chú Kwang, chú ấy đã tìm cậu rất vất vả".
" Ừ". Cậu nhắm mắt lại, muốn nghỉ ngơi.
" Cậu Jungkook, mau ăn sáng đi". Chú Kwang từ bên ngoài đi vào, người giúp việc thấy vậy cũng lặng lẽ đi ra.
" Chú à! Hôm qua tôi đã mơ thấy anh ấy, giấc mơ rất dài. Tôi mơ anh dịu dàng ôm tôi, còn thì thầm điều gì đó, nói anh ấy sẽ trở về, nói tôi phải bình yên, tôi có nên tin anh ấy không?". Jungkook đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu cảm giác được hơi ấm của Taehyung vẫn vương lại quanh quẩn trong căn phòng, mùi hương cơ thể anh vẫn còn trên chiếc giường cậu và anh đã nằm lâu nay.
.....
Jungkook ngồi trong phòng khách rộng lớn, cậu mở TV lên xem, bàn tay lơ đãng mở từng kênh, trên màn ảnh lớn, hình ảnh một băng đảng xã hội đen bị bắt làm cậu lưu lại, cậu không biết những người này là ai, cũng không biết họ có liên quan gì đến Taehyung, nhưng tự dưng cậu thấy đau nhói, cảm giác như bị đâm hàng ngàn mũi dao, cậu làm sao có thể quên cái chết của anh được chứ, anh chết là vì cậu, vì cứu cậu nên anh mới xảy ra chuyện. Jungkook đau khổ bước từng bước lên cầu thang, cậu tìm kiếm hơi ấm của anh trong chính căn phòng hai người đều ngủ mỗi đêm. Đi vào phòng tắm, cậu trực tiếp xả từng đợt nước lạnh vào người, cậu muốn chính nước lạnh làm mất đi cái cảm giác đau đớn này, cho đến khi các đầu ngón chân, ngón tay bị nhăn hết lại, cậu mới chịu bước ra, nỗi đau không hề vơi bớt.
Trong ngăn kéo bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc, Jungkook đang lau đầu giật mình đi tới. Trong đôi mắt ánh lên tia rối rắm. Chiếc điện thoại đã lâu không có cuộc gọi đến, nói là không ai nhưng thực ra chỉ có mình Taehyung biết số này, sau khi anh mất đi, cậu cũng không có cho ai biết số này, chỉ là hằng ngày đem ra ngắm vuốt rồi lại cất vào cẩn thận.
Đôi chân trần đi trên sàn nhà lạnh buốt, trong phòng cũng không hề bật hệ thống lò sưởi, cậu từng bước đi đến chỗ để điện thoại. Tiếng chuông đổ liên hồi rồi lại im bặt, vẫn không bỏ cuộc tiếp tục đổ chuông đợt hai. Jungkook đứng do dự, sau cùng kéo ngăn tủ ra cầm chiếc điện thoại, màn hình không hiện tên, nhưng nhìn qua dãy số, những con số đã khắc sâu trong tâm trí cậu. Đôi mắt đỏ bừng, Jungkook đưa điện thoại lên tai, sau một hồi vẫn im lặng.
" Jeon Jungkook!", bên kia truyền đến tiếng gọi cực kỳ quen thuộc cùng thân thương, cậu nhận ra giọng nói này, giọng nói mà cậu khao khát được nghe thấy suốt hơn một năm nay. " Lại không bật lò sưởi trong phòng, còn tắm bằng nước lạnh, em là quái vật sao?", vẫn không có tiếng trả lời, Taehyung tiếp tục trêu chọc. " Này, anh biết là thằng nhỏ nào đó đang bắt đầu khóc rồi cho nên em đừng giống thằng nhỏ ấy khóc nha, sẽ xấu lắm, nước mắt nước mũi tùm lum ghê chết". Đến lần này Jungkook không thể kìm nén cảm xúc được nữa, cậu bật khóc, nước mắt thi nhau trào ra, ướt đẫm khuôn mặt xanh xao.

«  62

64 - Ex 01 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 63 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm