Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Bọn người của Jimin lúc nhận được tin lập tức tìm đến, thấy Taehyung thất thế liền từ xa nhắm đến tên cầm đầu cùng bọn đàn em mà nả đạn liên tục. Đúng, anh cùng với Taehyung ở một hội, vì cả hai cùng ngang tài ngang sức nên không ai chịu dưới quyền ai, đó là lý do hai người biết tất cả mọi thứ về nhau, hễ thấy nhau là không thể dung hòa, đối với Jungkook cũng vậy, không ai có ý định rút lui cho đến khi nhận được sự lựa chọn của cậu.
Máu bắn tung tóe khắp nơi, dính cả lên người Jungkook cũng không ít. Nhìn thấy nhiều máu như vậy, cậu sợ đến co rúm cả người lại, âm thanh leng keng của vỏ đạn rơi trên đất như xuyên qua đại não cậu, đã sợ , lại càng sợ hơn.
Taehyung khó khăn lắm mới đến bên Jungkook được, anh vươn tay ôm cậu vào lòng. "Jungkook, đừng sợ, có anh ở đây rồi, ngoan"
Jungkook ở trong lòng anh nắm thật chặt vạt áo không rời. Anh ở tư thế che chở cho cậu, nhất định sẽ không để cậu bị thương. Cứ duy trì như vậy cho đến khi tiếng súng im hẳn. Tiếng Jimin từ trên bờ kêu anh em đi kiểm tra xem còn xót tên nào không. " Taehyung! Jungkook! Hai người có sao không!". Jimin lo lắng không biết hai người có làm sao không sốt ruột gọi. Chiếc tàu không ở gần bờ nên anh không thể một bước leo lên tìm hai người, chỉ còn có thể đợi người đem ca nô đến.
" Là Jimin? Sao anh ấy lại có ở đây?", Jungkook nghe tiếng Jimin liền từ trong lòng Taehyung chui ra.
" Em không sao chứ? Anh sẽ kể với em khi chúng ta về nhà, được chứ?", Taehyung khóe miệng bị chảy máu nhưng vẫn ôn nhu mỉm cười với cậu.
" Vâng".
Taehyung đỡ Jungkook đứng dậy, hai người vừa đi được vài bước thì bỗng Jungkook dừng lại, khuôn mặt cậu tái nhợt. Tên cầm đầu vẫn còn sống, hắn đang ngắm súng về phía Taehyung.
" Taehyung!".
Đoàng!
Đoàng! Phía Jimin đã chậm một bước.
Trái tim Jungkook  treo lên, rơi xuống đáy sâu, cậu đã đứng lên phía trước chắn đạn, nhưng lại bị anh nhanh chóng xoay cậu ra sau anh. Viên đạn thuận gió bay đến đâm thẳng vào anh. Anh buông cậu ra, cảm giác đau buốt trước ngực, theo lẽ thường, cả người lùi lại đổ xuống sàn, rơi xuống sông.
Trên mặt nước, máu tuôn tung tóe, nhuộm một màu đỏ tươi trên làn nước. Bộ âu phục màu xám bạc bị nhuộm hồng, trước ngực anh cái lỗ hổng hung hăng toát máu tươi ào ạt, dần dần, chiếc áo sơ mi trắng bên trong nhuộm màu đỏ đậm, mảng máu nồng đậm lan tràn ra ngoài, cơ thể anh chìm dần xuống làn nước sâu thẳm.
Trên tàu, một loạt đèn pin rọi xuống, dường như màn đêm cũng đều bị nhuộm đỏ. Gió gào thảm thiết, tiếng sóng vỗ giống như tiếng khóc vang vọng, làm người nghe không khỏi nổi lên một niềm chua sót. Dòng nước tối đen như mực, Jungkook gào thét gọi tên anh khản cả cổ, không có tiếng trả lời từ anh, cậu như chết lsựng.
Suốt mấy tháng trời lùng sục tìm kiếm, đã thuê không biết bao nhiêu đội thợ lặn giỏi mà vẫn không thể tìm thấy anh. Jungkook đã gầy đi rất nhiều, cậu ngày đêm thương nhớ anh, đã khóc cạn cả nước mắt.
" Taehyung! Em còn chưa nói, em yêu anh nhiều đến mức nào. " Jungkook một mình  nằm trong phòng, nơi trước đây hai người vẫn ở, trên chăn đệm vẫn còn mùi hương trên cơ thể anh, Jungkook cố gắng hít thở, như thể chỉ một tíc tắc nữa thôi, tất cả sẽ tan biến hết, giống như anh, không lời từ biệt rời xa cậu. Cầm bức di ảnh của anh, hàng nước mắt cậu chảy dài, miệng mấp máy chẳng thể nói lên lời, " Em nhớ anh, thực sự rất nhớ anh. Anh à! Em hứa sẽ không bướng bỉnh nữa, em hứa sẽ không giận anh vô cớ nữa, em hứa sẽ không làm anh phiền lòng, chỉ cần có anh ở bên em, ngay lúc này, em chỉ cần mình anh thôi. Taehyung à! Em yêu anh".
End 60

«  59

61 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 60 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm