Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
" Park Jimin?". Jungkook ngạc nhiên khi thấy Jimin từ xa đi đến, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, trên tay còn cầm một bó hoa hồng rực rỡ, Hoseok cũng giống Jungkook ngạc nhiên không kém, mọi ánh nhìn tập trung lên khuôn mặt tỏa nắng ấy, trái tim rộn ràng đã sớm đập lệch đi vài nhịp.
" Jungkook, mừng ngày em ra viện, xin lỗi vì không đến sớm hơn". Jimin đưa bó hoa vào trong lòng Jungkook, anh còn không quên thơm lên má cậu một cái rõ kêu khiến cả cậu và Hoseok cùng đứng hình.
Jimin sau khi ngồi xuống bên cạnh cậu vẫn thoải mái cười , anh thậm chí chẳng thèm nhìn xem phía trên có ai đó đang nhìn mình đến cháy da thịt kia. Còn nữa, ở cửa ra vào cũng còn một tên đang muốn lao đến mà đấm cho anh vài cái. Anh ta rất cao, bộ âu phục màu xanh trên người làm toát lên vẻ sang trọng quý phái, nhìn vào rất có sức quyến rũ. Cố kìm nén cơn tức giận, anh bình tĩnh bước đến chỗ ba người đang cười nói vui vẻ phía xa.
" Hoseok, em tới lúc nào vậy?".
" Cũng được khá lâu rồi, em giúp Jungkook đi dạo ý mà, có anh ở đây rồi, giao cậu ấy lại cho anh, em có việc bận đột xuất rồi, em đi đây", Hoseok sợ Taehyung sẽ nghĩ cậu đến để gây phiền toái cho Jungkook liền một mạch chạy thẳng, không dám ngoái đầu lại.
" Thằng bé này....sao hôm nay nam tính lạ thường vậy?", Taehyung còn chưa có hỏi sao Hoseok biết được Jungkook mà cậu ta đã chạy mất rồi, vừa lẩm bẩm anh vừa nhìn sang Jimin đứng bên cạnh, khuôn mặt ngơ ngác của anh lập tức thay đổi.
" Đến làm gì?".
" Jungkook, mau khỏe lại nha, ngày mai tôi sẽ lại tới thăm em", Jimin giả lơ không nghe thấy Taehyung hỏi mình, anh cúi xuống xoa nhẹ đầu Jungkook rồi đi mất.
" Còn tới nữa, muốn chết à?". Taehyung còn cố nói với theo nhưng vẫn là bị bỏ lơ. Anh bất lực quay lại nhìn Jungkook vẫn im lặng nãy giờ, anh ngồi xuống trước mặt cậu, nắm lấy bàn tay cậu.
" Jungkook, nói chuyện với anh một câu thôi có được không? Anh thật sự rất muốn nghe giọng nói của em"
Jungkook không trả lời, cậu quay mặt đi, hướng ánh mắt vào khoảng không vô định.
" Không nói chuyện cũng được, chỉ nhìn anh một chút có được không ?". Taehyung vẫn kiên trì nói chuyện, tuy vẫn cười, nhưng trong tim anh như vỡ thành trăm ảnh. Cậu nhất quyết không mở miệng, dù chỉ là tiếng ho. Taehyung bất lực, đứng lên đẩy Jungkook về phòng nghỉ.
.....
Mọi thủ tục đã được làm xong xuôi, khi Taehyung bế Jungkook từ xe lăn vào trong ô tô thì từ đằng sau, y tá đã kịp đuổi ra đến nơi, cô đưa cho anh một mảnh giấy nhỏ rồi chạy mất. Taehyung khó hiểu mở tờ giấy, nét chữ ngay ngắn, viết rất to và rõ ràng khiến anh bàng hoàng không thôi, khuôn mặt đã chuyển thành màu tím, anh quay lại cúi đầu ngó vào trong xe.
" Em muốn chơi tôi?".
" Có làm được không?".Jungkook nghiêm túc nhìn Taehyung, đôi mắt thách thức.
" Được!" Taehyung chịu thua, mặt anh đã nhăn như bị rách, anh vò rối mái tóc nâu của mình. " Aaa...shi..".
Bóng bay hồng cùng một tấm biển nhỏ màu hồng đã được chuẩn bị sẵn, cả chú Kwang, vệ sĩ, người làm ai nấy khuôn mặt đều đỏ lựng vì phải nhịn cười, họ không ngờ thiếu gia vốn khó ở của mình cũng có ngày phải chịu thua dưới tay một cậu nhóc, bọn họ tất thảy đều có mặt đầy đủ để đón xem màn biểu diễn này, tuy rất sợ thiếu gia nổi giận, nhưng chẳng phải giờ bọn họ đã có cậu chủ nhỏ chống lưng cho rồi sao?
 Kì thật lí do khiến cho Taehyung phát điên là, mảnh giấy chính là do Jungkook viết, với nội dung: " Muốn được Jungkook thứ lỗi, Taehyung phải cầm bóng bay và bảng cầm tay chạy khắp bệnh viện hô to khẩu hiệu trên tấm biển ' Jeon Jungkook, xin hãy thứ lỗi, anh sai rồi'
" Không làm thì thôi vậy", Jungkook từ trong xe nói vọng ra, Taehyung đành nhắm mắt nhắm mũi nhận lấy đồ vật rồi vừa đi vừa nói lớn khẩu hiệu trên tắm bảng. Tất cả mọi người đều cười ầm lên, anh thậm chí nghe có tiếng bàn tán.
" Đẹp trai vậy mà khùng".
" Tôi cũng muốn có bạn trai như anh ấy".
" Tướng vậy mà sợ vợ".
" Giá mà anh ấy đang gọi tên tôi".
"Trời ơi, ai mà lại có diễm phúc lớn như vậy? Phải chụp ảnh lại".
"Đúng rồi, chụp ngay lại cho nóng".
" Gần đây mấy người đẹp thích làm trò con bò lắm".
"...."
Jungkook phì cười khi nhìn điệu bộ Taehyung lúc này, cậu chỉ muốn thử lòng anh, không ngờ anh lại ngốc nghếch làm thật, cậu ra hiệu cho xe chạy.
" Vậy còn thiếu gia?", chú Kwang ngạc nhiên hỏi Jungkook.
" Để anh ta bắt taxi về, chúng ta về nhà trước". Jungkook trong lòng đã hả hê đi ít nhiều, cậu bình thản kéo kính cửa lên rồi đi mất, người làm cũng mau chóng lên các xe còn lại mà trở về nhà. Chỉ còn lại mình Taehyung, anh vẫn ngu ngốc đi vòng quanh bệnh viện mặc kệ mọi người cười chê bàn tán.
End 49

«  48

50 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 49 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm