Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Về tới nhà, Taehyung cõng Jungkook trên vai đi vào phòng tắm, định giúp cậu tắm rửa.
" Không cần, tôi tự làm được". Jungkook nhìn vết thương trên tay Taehyung đang rỉ máu sót ruột, anh mau cầm máu lại đi.
" Không sao, để tôi giúp em". Taehyung mặc kệ cậu từ chối, một mực đòi giúp.
" Đã nói không cần, tôi tự làm, ra ngoài đi". Jungkook phát cáu vì tính khí thích thì làm của Taehyung, cậu gắt lên.
Taehyung dừng tay lại nhìn lên, anh không tin được Jungkook vừa nổi cáu với mình, ném chiếc khăn đang nắm trên tay vào mặt cậu rồi bỏ ra ngoài.
Jungkook biết mình đã sai nên khi tắm xong liền xách hộp thuốc đi tìm Taehyung, anh không có trong phòng ngủ, phòng khách cũng vậy, thấy chú Kwang chưa ngủ, ông vừa từ trên lầu đi xuống, biết Taehyung ở trên đó, cậu cũng không hỏi thêm gì, khẽ cúi đầu chào rồi xách hộp thuốc chạy lên lầu.
Đi lên hành lang, tầng hai có rất nhiều phòng, toàn bộ đều được trang trí, bày biện xa hoa lộng lẫy, không khó nhìn ra con mắt thẩm mĩ của chủ nhân.
Phía trước truyền đến tiếng nói chuyện láng máng, Jungkook theo âm thanh vọng lại đi tới, chỉ thấy cửa thư phòng khép hờ, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy Taehyung đang ngồi ở trước bàn làm việc.
" Ông chủ, việc anh giao phó đã làm xong."
"Xử lí sạch sẽ rồi chứ?"
" Đã xong, còn đám người kia?"
"Vẫn theo quy tắc cũ, không lưu lại nhân chứng sống." Taehyung không nóng không lạnh ra lệnh, trên khuôn mặt đã không còn sự dịu dàng giành cho cậu ban nãy nữa, thay vào đó là khuôn mặt băng lãnh, lạnh lùng một cách đáng sợ.
Jungkook cả kinh, chân tay run bắn, cậu vô thức làm rơi hộp thuốc trên tay.
" Ai đó?". Người đàn ông nhanh tay đẩy cửa, Jungkook bị một lực kéo mạnh vào phòng, không để cậu kịp hoàn hồn, họng súng lạnh băng đã đặt trên đầu cậu.
" Ông chủ?" Người đàn ông mặc đồ đen lên tiếng, chỉ chờ Taehyung ra lệnh.
" Sao lại không chịu đi ngủ" Taehyung lạnh lùng hỏi khiến Jungkook không khỏi rùng mình.
" Không có anh, tôi ngủ không được" Jungkook mãi mới nặn ra câu trả lời.
Taehyung mi tâm nhíu lại, đối với một câu nói này, dường như rất hứng thú. Quen nhau cũng đã lâu, cũng đã cùng chung chăn gối, người thông minh như anh lẽ nào không hiểu tính cách ngang bướng của cậu, cậu chính là có chết cũng không bao giờ chịu thừa nhận lòng mình. Cho nên, lời cậu vừa nói, chắc chắn là nói dối.
" Cậu về trước đi".
"Nhưng...". Tin tức trọng yếu như vậy, Taehyung không nên mất cảnh giác.
"Lúc đi nhớ cẩn thận, coi chừng có kẻ bám đuôi".
"Vâng!" người đàn ông cất súng vào trong túi áo, bước chân nhẹ nhàng ra ngoài. Lúc ngang qua Jungkook, cố ý bước chậm lại, như vừa nhớ ra điều gì, anh ta tự nói với bản thân. " Người đó là Jungkook sao? Đẹp như vậy, lão đại giữ lại bên mình lâu là điều đương nhiên thôi".

«  33

35 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 34 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm