Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Taehyung trở lại khách sạn, trong lòng như lửa nóng thiêu đốt không thể ngồi im một chỗ, một thân cao lớn đi đi lại lại trong phòng, khiến cho lão quản gia cũng phải chóng mặt.
"Thiếu gia, người cũng đã gặp rồi, còn sốt ruột cái gì?".
Nghe quản gia nói vậy, Taehyung liền dừng bước, một lúc không nghĩ ra được gì lại vò đầu bứt tóc, "Chú nói tôi có phải quá ngu ngốc không? Tôi ... Tại sao lúc đó lại để em ấy rời đi như vậy chứ?".
"Haiz! Hỏi chính cậu, đàn ông không có dũng khí".
"Ý chú là sao?".
"Còn làm sao, không phải trước đây theo đuổi cậu Jungkook, cậu ấy cũng ghét cậu lắm sao? Hiện tại muốn tiếp tục theo đuổi, thì cứ dùng biện pháp cũ đi. Trước đây ghét còn thành yêu, hiện tại đã yêu rồi thì lo gì cậu ấy không chấp nhận".
"Chú muốn tôi dùng mấy phương pháp bỉ ổi để lôi kéo em ấy?".
"Khụ! Cũng... cũng gần như là thế". Lão già tôi chỉ muốn chỉ cho cậu cách dành lại tình cảm của cậu Jungkook thôi, chứ tôi không có kêu cậu sử dụng mấy chiêu trò bỉ ổi, vô liêm sỉ như trong đầu cậu đang nghĩ đâu.
Taehyung sau khi nhận được lời khuyên liền ngồi xuống ghế suy nghĩ, thật lâu sau như nghĩ được điều gì liền cong lên khóe môi vui vẻ đi đến ôm lấy lòng quản gia, "Ây, người ta nói gừng càng già càng cay, quả không sai chút nào, cảm ơn chú nha". Nói xong liền vui vẻ cầm điện thoại gọi cho ai đó, sau đó hưng phấn ném điện thoại qua một bên rồi đi vào phòng tắm.
"Cậu Jungkook, thật xin lỗi, làm cậu gặp hạn rồi".
****
"Sao cơ? Sao lại kêu tôi đi gặp đối tác bên đó? Công việc của tôi chỉ là nhân viên đánh máy thông thường, tôi không có khả năng đó, tôi không đi". Jungkook sau khi nghe trưởng phòng gửi gắm lại lời của sếp thì không khỏi bất bình, cậu rõ ràng chỉ là nhân viên nhỏ nhoi, tại sao lại muốn cậu đi gặp người đại diện của Kim thị để bàn chuyện làm ăn chứ? Công ty này hết nhân tài rồi à?
"Cũng đã truyền đạt lại với bên đó như vậy, nhưng họ nói nhất định phải là cậu, nếu không sẽ không chịu". Trưởng phòng lau mồ hôi trên trán, tiếp tục nói, "Họ còn nói, vì cậu cùng là người Hàn Quốc, lại là nhân viên cũ của công ty bọn họ, cho nên muốn cậu đi nói chuyện cho dễ trao đổi, cũng dễ dàng giao tiếp hơn".
"Tôi không đi, chết cũng không đi, tôi muốn nghỉ việc".
"Ách! Jungkook cậu chán sống rồi có đúng không? Để Tổng giám đốc nghe được, cậu tiêu đời". Trưởng phòng nghe Jungkook nói liền vội vàng lấy tay bụm miệng cậu lại, sau đó ỉ ôi nhắc lại một tràng những câu nói quen thuộc hàng ngày vẫn thường dạy dỗ cấp dưới, tới nỗi cậu không còn nghe nổi nữa liền thu dọn đồ đạc đi về.
"Jungkook, cậu định không đi thật sao?".
"Nhất định không đi". Jungkook trước khi ra khỏi cửa chỉ quẳng lại một câu ngắn gọn liền biến mất.
****
Buổi chiều, Taehyung sau khi nhận được địa chỉ ngôi trường mà Gấu Nhỏ TaeGeok đang học liền cấp tốc đi tới, vừa vặn nhóc cũng đang chơi đùa với các bạn ngoài sân, cho nên hai bố con lập tức nhận ra nhau. Gấu Nhỏ TaeGeok vừa nhìn thấy bố liền sung sướng chạy đến nhào vào lòng Taehyung ôm chặt, miệng nhỏ còn không ngừng gọi bố, "Bố, tại sao lại tới tìm con?".

«  3 - 32

3 - 34 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 33 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm