Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Cửa phòng Jungkook không khóa, xuyên qua khe hở vẫn còn tia sáng tỏa ra từ căn phòng, Taehyung đi qua đi lại trước cửa phòng, thật không biết lúc này có nên vào hay không, nếu như Jungkook cứ như vậy tức giận đánh anh, anh chắc chắn sẽ đứng yên để cậu đánh cho hả giận. Đằng này, lại không hề nổi giận, ngược lại lại tự coi chính mình như kẻ phá đám chuyện tốt của anh mà bỏ chạy.
Lúc đẩy cửa bước vào, Taehyung vốn muốn cùng Jungkook nói vài câu , lại chỉ thấy cậu lặng yên ở trên đất gục đầu lên mép giường ngủ gật. Hai bọng mắt sưng húp, môi mọng cũng bị cậu cắn cho sưng đỏ, nước mắt trên gương mặt thanh tú vẫn còn chưa khô hẳn, phỏng chừng bởi vì khóc đã mệt, nên cậu mới ngủ thiếp đi như vậy.
Taehyung nhẹ nhàng nâng ngón tay bị mảnh sành cứa đứt của Jungkook lên xem xét, lại thở phào vì vết thương không bị rách quá lớn, không do dự liền đem ngón tay cậu đưa vào miệng mút lấy.
Jungkook ngủ say vẫn không phát hiện có người ở trong phòng, lúc Taehyung đưa ngón tay cậu vào miệng mút cũng chỉ khẽ "Ưm!" một tiếng rồi tiếp tục vùi mặt xuống cánh tay đang gối lên mà say sưa ngủ.
"Ngủ cũng xấu".
Taehyung dịu dàng đem băng cá nhân băng đầu ngón tay Jungkook lại, sau đó nhẹ nhấc bổng cậu lên đặt ngay ngắn lại trên giường, nhìn cậu an lành nằm ngủ say sưa trong đống chăn to xụ, Taehyung có xúc cảm muốn ngay lập tức chui vào chăn ôm ghì lấy cậu mà ngủ, nhưng công việc không cho phép, anh còn ôm một đống văn kiện cần phải hoàn thành.
Jungkook buổi sáng thức dậy, điều đầu tiên là vội vã chạy đến phòng Taehyung, cậu thở phào nhẹ nhõm khi anh cũng vừa mới thức dậy.
"Em giúp anh sắp đồ, mau đi đánh răng rửa mặt". Cứ nghĩ rằng Jungkook sẽ không tiếp tục hăng hái quấn lấy mình nữa, Taehyung hoàn toàn kinh ngạc để cậu đẩy mình vào trong phòng tắm, bản thân lại ở bên ngoài đi qua đi lại bận rộn sắp quần áo cho anh.
Từ đầu đến cuối vẫn là Jungkook chủ động nói chuyện, trên gương mặt xinh đẹp cũng không hề để lộ ra mấy tia khác lạ. Cậu tỉ mỉ đem từng chiếc cúc áo trên ngực Taehyung đóng lại, sau đó giúp anh thắt cà vạt, sắp xếp xong xuôi tất thảy cuối cùng mới lo đến mình.
Nhiều ngày lặng lẽ trôi qua như vậy. Jungkook vẫn một mực ngoan ngoãn làm vợ hiền, ở công ty thì luôn hoàn thành tất cả công việc được giao, tuyệt nhiên không đem thêm việc về nhà, hầu như tất cả thời gian dành cho Taehyung. Mà Taehyung ngược lại vô cùng lãnh đạm, anh không yêu cầu ở Jungkook điều gì, cũng không lạnh nhạt với cậu nữa, chỉ là im lặng chấp nhận làm theo bất cứ điều gì cậu muốn.
Ngày hôm nay Jungkook lại gặp Taehyung cùng Junghye ở một chỗ cười nói vui vẻ, cậu thất thần xoay người ra khỏi bãi đậu xe mà đi bộ trở về nhà.
Két!
Jungkook kinh ngạc nhìn chiếc xe ô tô phanh gấp một tiếng chói tai ở cách mình chưa tới một mét, ánh đèn xe chiếu vào mắt khiến cậu phải đưa một tay lên để che bớt ánh sáng, đợi khi người ngồi trong xe vội vàng bước xuống chạy đến bên cạnh, cậu hơi nheo mắt, lại nhận ra đúng là Sehun, nhìn anh lo lắng kiểm tra xem trên người cậu có bị thương hay không, Jungkook lúc này mới đưa tầm mắt nhìn xung quanh, tuyệt nhiên không biết mình đã thất thần đi xuống lòng đường như thế nào.

«  3 - 21

3 - 23 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 22 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm