Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Đoàng!
Cùng với tiếng hét thất thanh của Jungkook là tiếng súng nổ vang lên phá tan không gian yên tĩnh, viên đạn xé toạc không khí ghim vào bụng Jungkook khiến máu chảy ra không ngừng. Chẳng ai lại có thể ngờ cậu nhanh như vậy đã chắn ở phía trước nòng súng, gương mặt cậu tái nhợt, nước mắt giàn giụa nhìn Taehyung. "Anh! ...đừng...đừng bắn anh ấy, xin anh".
Gắng bước lên phía trước vài bước, Jungkook lảo đảo được Taehyung đỡ lấy ôm trọn trong lòng, cậu lắc đầu, nước mắt vẫn không ngừng rơi, trước mặt anh vẫn là cầu xin tha cho người đàn ông khác. " Là...hiểu lầm, em thật sự không làm gì có lỗi với anh, ...đừng giết anh ấy".
Dường như không thể gượng sức được nữa, Jungkook chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, lỗ hổng ở bụng vẫn không ngừng chảy máu, cậu khụy xuống lại được Taehyung mạnh mẽ ôm chặt.
"Jungkook, đừng nhắm mắt, nhìn anh đi, em sẽ không sao, chắc chắn sẽ không sao cả". Taehyung run rẩy giữ chặt Jungkook, anh ra sức ấn tay lên miệng vết thương giúp cậu cầm máu, trái tim co thắt đau dữ dội, nếu Jungkook có chuyện không hay xảy ra, anh chắc chắn không thể sống tiếp mà thiếu cậu.
" Hyungie! Hứa với em đi ... tuyệt đối không được làm khó anh ấy. Tuyệt đối không được tìm anh ấy gây chuyện... Anh ấy không liên quan gì đến chúng ta cả. Hứa với em...". Jungkook cho dù rất đau vẫn kiên quyết đòi Taehyung hứa với mình, trên gương mặt tái nhợt xuất hiện nụ cười tỏa nắng khiến trái tim anh chững lại vài nhịp, nhìn xuống ngón tay cậu đưa lên muốn cùng anh móc dấu, anh liền thỏa hiệp.
" Được! Chỉ cần em không rời xa anh, chuyện gì anh cũng có thể đáp ứng em. Nếu em không muốn anh đến tìm anh ta, anh liền không bao giờ tìm đến. Jungkook! Hứa với anh, tuyệt đối phải khỏe mạnh, được chứ?".
Jungkook thỏa mãn nhìn ngón tay của Taehyung móc vào với ngón tay mình, cậu mỉm cười, ngón tay thon gầy giúp anh lau nước mắt. " Đồ ngốc! Em đương nhiên sẽ không sao cả, chỉ cần nghĩ tới việc để anh cho người khác dùng thay là em đã không thể yên tâm nhắm mắt được rồi". Cho dù đến lúc tính mạng bị đe dọa mà vẫn còn có tâm trạng bày trò cho người khác vui cũng chỉ có duy nhất Jeon Jungkook, cậu nheo mắt cười tinh nghịch, muốn nói thêm gì đó nhưng bụng đau liền nhăn nhó.
" Đau lắm sao? Đợi một chút nữa, sắp tới rồi".
.....
Cửa phòng cấp cứu được mở ra rồi nhanh chóng đóng lại. Taehyung bị giữ ở ngoài bất lực nhìn qua ô cửa kính mờ nhạt, sau đó cửa cũng bị một lớp rèm đen che kín lại.
Suốt hơn 2 giờ đồng hồ đứng ngồi không yên, ngay khi cửa phòng cấp cứu được mở ra cũng là lúc trái tim anh treo lơ lửng, chỉ cần bác sĩ nói không cứu được, anh chắc chắn sẽ suy sụp.
" Bác sĩ, thế nào rồi?". Vẫn là Hoseok bình tĩnh tiến về phía mấy người mặc quần áo bảo hộ bước ra từ phòng phẫu thuật hỏi han tình hình của Jungkook.
Vị đi đầu là người phụ trách ca phẫu thuật, ông nhìn những người đàn ông đang đứng xung quanh mình, sau đó lại nhìn sang Taehyung toàn thân dính máu, hiển nhiên biết được anh chính là người muốn biết đáp án nhất. Ông nâng tay gỡ xuống cặp kính dày, sau đó thở dài một hơi. " Cậu ấy đã qua cơn nguy kịch, hiện tại vẫn còn hôn mê do sử dụng thuốc gây tê, nghỉ ngơi vài ngày sẽ không vấn đề gì".

«  3 - 11

3 - 13 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 12 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm