Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Jungkook bị đánh thức do thứ ánh sáng bên ngoài khiến cậu chói mắt. Cảm nhận cánh tay của ai đó đang đặt trên eo mình kéo cậu sát lại gần, hai cơ thể trần truồng càng dán chặt vào nhau khiến cậu thanh tỉnh, lúc này mới mở mắt ra nhìn Taehyung không biết đã thức dậy bao giờ. "Anh không đi làm sao?".
Taehyung thoáng trầm ngâm một chút, sau đó lại rất nhanh mỉm cười với cậu. "Anh đã lao động vất vả một tháng rồi. Phó giám đốc Jeon, em lẽ nào muốn vắt kiệt sức lao động của anh sao?". Vừa nói Taehyung vừa rúc sâu đầu vào ngực Jungkook, mái tóc màu nâu mềm mại không ngừng cọ qua cọ lại khiến cậu bị nhột mà cười khúc khích.
" Được rồi, tổng giám đốc Kim, nếu anh muốn nghỉ thì có ai bắt anh đi được cơ chứ, nhưng nhân viên như em thì không thể rồi...".
" Không cho em đi". Taehyung nhanh chóng cắt ngang lời Jungkook, lực ở cánh tay cũng tăng lên vài phần ôm chặt lấy cậu.
" Thôi nào, mọi người sẽ nghĩ rằng em đi 'cửa sau' đấy".
" Em vốn đã đi cửa sau từ đầu rồi".
"A-Anh..anh...", Jungkook đẩy TaeHyung ra xa, cậu trợn mắt bặm môi bất mãn với anh tạm thời bị á khẩu. Tuyệt nhiên vẫn là cậu được vị tổng giám đốc này từ đầu chiếu cố.
" Cho nên ngoan ngoãn làm vợ của Tổng giám đốc một ngày hôm nay đi, ngày mai sẽ trả cho em chiếc ghế phó giám đốc tự do tự tại". Taehyung qoả quyết liếc qua bộ dạng bất lực của Jungkook mà đắc thắng, sau đó lại thích thú vùi sâu mặt vào hõm cổ cậu hít vào mùi hương thật dễ chịu.
" Anh vô liêm sỉ". Jungkook cắn cắn môi bộ dạng hung dữ nhìn xuống đỉnh đầu Taehyung muốn đánh cho anh một cái, sau đó động tác liền khựng lại khi biết anh đã cho một ngón tay vào huyệt động sưng đỏ của mình, bản thân không tự chủ liền la lên. " A! Em biết lỗi rồi, lần sau nhất định không mắng anh vô liêm sỉ nữa".
" Tốt!". Taehyung vừa lòng rút ngón tay giảo hoạt. Ban nãy không phải anh muốn tiến vào, chẳng qua là muốn giúp cậu bôi thuốc, ai ngờ cậu phản ứng mãnh liệt như vậy khiến anh không khỏi buồn cười, Jungkook là đồ ngốc.
Người ta nói, hai người yêu nhau lúc được ở bên nhau thời gian trôi qua rất nhanh, quả nhiên thoáng cái đã hết một ngày, hiện tại Taehyung và Jungkook đã lên giường chuẩn bị đi ngủ.
"Anh, em muốn đến đó vào kỉ niệm ngày cưới của chúng ta". Jungkook nằm ở trong lòng Taehyung xem TV, trong chiếc màn hình lớn là một loạt hình ảnh giới thiệu về những nơi diễn ra lễ hội hoa anh đào ở Nhật Bản. Taehyung không phải tuýp người lãng mạn, anh dĩ nhiên không quan tâm đến những lời Jungkook đang nói. " Anh có đang nghe em nói không vậy?". Jungkook sau một hồi luyên thuyên, cuối cùng cũng chịu im lặng, từ trong lòng ngước lên trừng anh.
Mặt khác, Taehyung lại không hề bận tâm, chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại của mình, khoé miệng vẫn không giấu nỗi ý cười đậm nét vui sướng.
" KIM TAEHYUNG! ANH RỐT CUỘC CÓ ĐỂ EM VÀO TÂM TRÍ ANH KHÔNG VẬY?". Jungkook tức giận quát lớn, bàn tay nhỏ đang đặt trên đùi thuận tay nhéo anh một cái cho bõ ghét.
"Aw! A! ...a... JEON JUNGKOOK!". TaeHyung bị giật mình buông điện thoại xuống, trên đùi đã sớm hằn lên một vệt đỏ chói mắt, anh trừng cậu, cậu bặm mội bất mãn lườm lại anh. " Này! ai cho phép em dùng anh mắt đó với anh cơ chứ?". Kéo chân Jungkook lật cậu nằm trên đùi mình, Taehyung dễ dàng phết lên mông cậu vài cái
Bộp!
" Thứ nhất là tội lớn tiếng với anh".
" ...". Chứ không phải anh vừa mới lớn tiếng với em đấy à?
Bộp!
" Thứ hai là tôi nhéo anh".
" ...". Mới không phải do anh không quan tâm em đi.
Jungkook bĩu môi hờn dỗi, cậu xoay đầu liếc xéo anh, sau đó nhanh chóng quay đầu lại tránh bị anh bắt được, đôi mắt lơ đãng liếc vào màn hình di động đang phát sáng của anh.
Bộp!
" Thứ ba là có thái độ không tốt với chồng mình, ngang nhiên hành hạ người đi công tác xa nhà mới trở về...". TaeHyung định phết thêm một cái nữa bỗng dừng lại bởi màn hình điện thoại của anh thật biết chọn thời gian sáng đèn lên bởi tin nhắn gửi đến, trên khung hiển thị đương nhiên xuất hiện một cô gái có nước da trắng hồng với mái tóc vàng hơi xoăn lại, đôi mắt xanh mở to sáng ngời, nhìn tổng thể là vô cùng thuận mắt, vừa hay ở trước mắt Jungkook khiến cậu bần thần. Nội dung tin nhắn cũng vô cùng mờ ám khiến người khác dễ dàng hiểu lầm. "Được, em sẽ sắp xếp công việc rồi sớm bay qua đó tìm anh".
Vội thả Jungkook xuống giường, Taehyung chụp chiếc điện thoại lóng ngóng nhét vào trong túi quần, cũng không hề để ý sắc mặt trắng bệch của người nhỏ hơn vẫn đang nằm sấp bên giường.
" Bảo bối, anh làm đau em sao?". Sau một hồi loay hoay xoá toàn bộ hộp thư thoại, Taehyung lúc này mới để ý đến Jungkook vẫn còn nằm bất động, anh vội buông điện thoại xuống đỡ cậu ngồi dậy.
"Aa..a! Đau... Jungkook, rất đau, mau thả anh ra". Taehyung còn đang ôm Jungkook lên, kéo cậu muốn ôm vào lòng, cảm nhận trên vai bất ngờ truyền đến cơn đau kịch liệt, anh muốn đẩy cậu ra nhưng lại bị cậu ôm chặt lấy cổ mình nhất định không buông, hàm răng nhỏ càng nghiến chặt, xuyên qua lớp áo ngủ mỏng đến da thịt.
" Tha cho anh đấy, lần sau còn tiếp tục không quan tâm em nữa sẽ phạt nặng hơn".  Jungkook sau một hồi thoả mãn cuối cùng cũng chịu buông Taehyung ra, cậu nhìn anh, miệng nhỏ cũng không quên cảnh cáo cố tạo ra tiếng nghiến răng hòng đe doạ, khiến anh bật cười.
" Anh biết lỗi rồi, sẽ không như vậy nữa".
" Biết rồi thì tốt".
" Hứa có tem bảo hành". TaeHyung vừa nói, anh đem ngón út lên mặt Jungkook, cậu mỉm cười, sau lại vờ giận dỗi đánh lên tay anh.
 " Đồ xấu xa".
Điệu bộ giận dỗi vô cùng đáng yêu của Jungkook khiến anh hết lần này tới lần khác vô phương cứu chữa, anh mỉm cười thuận theo ôm cậu vào lòng, chỉ thấy cậu nhanh chóng bò tới áp sát vào người anh mà ôm anh thật chặt, anh đã không thể nhìn thấy từng hàng, từng hàng nước mắt rơi trên khuôn mặt thanh tú ấy của cậu, cái ôm ngày càng siết chặt hơn bao giờ hết.
End 07

«  3 - 06

3 - 08 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 07 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm