Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Buổi sáng mùa đông thật ảm đạm, bên ngoài tuyết đã rơi phủ trắng những mái nhà, từng đợt gió thổi đập nhẹ vào khung cửa kính làm những chiếc phong linh ngoài ban công va vào nhau kêu leng keng.
Jungkook nằm trên chiếc giường kingsize cỡ lớn tha hồ quẫy đạp, xoay tới xoay lui để tìm hơi ấm quen thuộc mà không thấy. Đến cuối cùng vẫn là đạp chiếc chăn bông to sụ rơi hết xuống đất, thu thành một đống, cơ thể vốn mỏng manh nhỏ bé lập tức liền bị cái lạnh bao phủ khiến cậu thanh tỉnh lại không ít, đôi mắt chậm rãi  mở ra và mọi thứ dần dần hiện lên rõ trước mắt cậu. Căn phòng quen thuộc, chiếc giường quen thuộc và cả mùi hương nam tính của ai kia cũng thật quen thuộc, trong tim cậu lại nổi lên trận đau đớn kịch liệt.
Ngồi trên mép giường nhìn xuống cổ tay mình, nơi bị Taehyung dùng cà vạt trói lại vẫn còn ửng đỏ hằn lên vệt máu khiến cậu mi tâm nhíu chặt. Cánh cửa mở ra thành  công gây sự chú ý của cậu, sau đó đôi mi liền cụp xuống, cậu quay mặt hướng đi nơi khác khi thấy TaeHyung bước vào.
" Bảo bối, chào buổi sáng". Đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn gần đó, Taehyung đi đến ôn nhu hôn lên trán Jungkook, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu. "Anh biết em sẽ thức dậy giờ này, nên đã cố ý mang đồ ăn sáng lên cho em, lại đây ăn một chút cháo cho nóng." Taehyung từ lúc bát đầu vẫn luôn một bộ dạng ôn nhu kéo tay Jungkook ra bàn, sau đó lại kéo chiếc ghế cho cậu ngồi rồi đem thìa cháo thổi nguội trước khi đưa đến miệng cậu.
Jungkook nhìn thìa cháo, sau một hồi lại nhìn sang khuôn mặt phấn chấn của Taehyung với biểu cảm mong chờ cậu mở miệng, cuối cùng vẫn là lạnh nhạt quay mặt đi nơi khác.
" Bảo bối, sao vậy? Có phải cháo còn nóng?". Taehyung đem thìa  cháo lên miệng xác nhận lại, sau đó miễn cưỡng cười. "Có phải món này không hợp khẩu vị của em không? Nói xem em muốn ăn gì, anh sẽ lập tức đi làm lại".
Taehyung vội vàng đứng lên mang bát đũa thu lại, sau đó liền bị lời nói của người nhỏ hơn làm cho dừng lại.
" Taehyung! em muốn hai chúng ta tạm thời không ở cạnh nhau... À không... tạm thời không gặp mặt nhau sẽ tốt hơn".
"...".
Một khoảng im lặng bao trùm, Taehyung dường như đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng vẫn là đem đồ ăn thu lại, trước khi ra khỏi cửa anh cũng không quên nhắc nhở, "Anh sẽ đem canh gà hầm cho em khi nào xong".
Cạch!
Cánh cửa sau khi Taehuyng rời đi vang lên một tiếng lạnh lẽo, sau đó liền trở về trạng thái im lìm như ban đầu. Jungkook ngồi bên khung cửa sổ, cậu tựa đầu vào tường chăm chú quan sát từng bức ảnh chụp cái thai từng tồn tại trong bụng cậu qua hai hàng nước mắt nhạt nhòa.  Đứa bé vốn dĩ không thể giữ lại khi cậu nghe Sehun nói không tìm thấy tim thai, hơn nữa cũng đã có khối máu đen tụ lại, việc làm tiểu phẫu để lấy cái thai ra cũng đã được lên lịch cẩn thận, Taehyung cũng chỉ là vô tình làm cho đứa bé nhanh hơn vài giờ đồng hồ đem tách ra khỏi cơ thể cậu, mà điều đáng nói chính là, chính bản thân anh cũng chẳng biết gì hết. Rõ ràng anh không có lỗi, mà người hiểu rõ mọi chuyện nhất không phải chính bản thân cậu hay sao? Tại sao luôn cảm thấy anh mới thật sự là người có lỗi?

«  3 - 04

3 - 06 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 05 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm