Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Ban đêm ở trên núi thật sự yên tĩnh, Jungkook đưa xuống dòng nước nóng đôi chân trần đã sớm đỏ lên bởi phải đi giày leo lên núi, dòng nước bị động liền lập tức ánh lên tia sáng thật đẹp mắt, lòng bàn chân cảm nhận được nước ấm lúc này cũng thấy thật dễ chịu, đôi mày thanh tú ban đầu cau lại cũng khẽ giãn ra hưởng thụ. Dù sao hiện tại cũng là ban đêm, mà đặc biệt lại hiếm người qua lại, hơn nữa bản thân là đàn ông con trai, Jungkook cũng chẳng ngại mà đem quần áo chút xuống rồi hòa mình với dòng nước dễ chịu kia, thật ấm. Buông ra một hơi thở dài đem theo hơi khói, cậu ngửa đầu dựa lên bụi cỏ trên bờ, đôi mắt phủ một tầng mơ hồ nhìn lên bầu trời một màu đen, trong lòng không khỏi cảm giác nhớ về quá khứ, ngày cậu ngay tại nơi này lần đầu tiên mở lòng thừa nhận tình cảm của mình dành cho Taehyung, chỉ là hôm nay có hơi khác, thời tiết có vẻ lạnh hơn một chút, lại chẳng hề có đom đóm bay dưới ánh trăng như cậu mong đợi, cũng không có bàn tay ấm áp của anh khẽ ôm cậu vào lòng rồi trao cho cậu một nụ hôn sâu nồng nàn.
Nếu cơ thể không cảm thấy thật mệt mỏi. Nếu không phải bí bí mật mật giấu Taehyung đi tìm bác sĩ khám bệnh rồi phát hiện có thai, nhưng cái thai hình như lại không muốn ở bên cậu và anh nên mới nay mai dọa sảy. Nếu như chuyện cậu cố gắng nài nỉ giữ Sehun bên cạnh làm bác sĩ riêng giúp cậu dưỡng thai thì sẽ không xảy ra việc cậu cùng Taehyung cãi cọ, cũng sẽ không có chuyện cái thai vốn đã không khỏe mạnh liền nhanh chóng rời khỏi cậu đi nhanh như vậy. Hiện tại, cho dù có biết rõ lỗi không hẳn ở một mình Taehyung, nhưng cậu biết phải làm sao chứ, cảm thấy thật sự nếu như ở cạnh anh sẽ rất dễ nổi giận.
Suy nghĩ mông lung, đôi mắt cậu khép hờ tưởng chừng đã ngủ say, ngay trong lúc mơ hồ lại nghe thấy ai đó gọi tên mình bằng chất giọng trầm khàn quen thuộc. Cơ hồ còn có thể ngửi thấy mùi hương của anh lan tỏa trong gió đưa đến cánh mũi cậu.
Thật buồn cười, chẳng phải là bản thân tự ý rời đi, tại sao mới chỉ chưa đầy một ngày đã có thể nhớ nhung đến mức nảy sinh hoang tưởng, Taehyung làm sao có thể ở nơi này được chứ?
Jungkook trong lòng tự giễu cợt chính bản thân mình, cũng không muốn rời khỏi giấc mộng này, cơ thể khẽ vặn vẹo trong nước để cảm thấy thoải mái hơn.
" Jungkook! Em lên đây ngay cho tôi".
Giọng nói này....????
Đây chắc chắn không phải là ngủ mơ rồi, bởi vì hơi thở nam tính đem theo sự tức giận phả thẳng vào gương mặt ngái ngủ của cậu, quả thật khiến cậu thanh tỉnh hơn , cuối cùng cũng chịu mở mắt nhìn lên.
Gương mặt đẹp đến mê người, cho dù có nhìn qua vài năm nay vẫn không hết bối rối đang được phóng đại trước mặt, lại nói, trên người anh đều mồ hôi nhễ nhại, có phải vừa dùng sức chạy đến đây hay không?
" Em còn không mau lên đây?".
Bị nhìn thủng vài lỗ trên mặt khiến Taehyung không mấy thoải mái, nhưng dù sao tìm thấy cậu cũng khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Là buổi tối, lúc đang một hơi nốc cạn chai rượu, Taehyung liền nhận được cuộc gọi từ người bạn nói là thấy Jungkook lên tàu điện ngầm đi về phía nam thành phố. Mà nơi cậu có thể đến, chỉ có thể là nơi khởi đầu của tất cả. Anh không tự nhận bản thân thật thông minh, nhưng có thể khẳng định mình hiểu Jungkook đến đâu.

«  3 - 03

3 - 05 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 04 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm