Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Tiếng leng keng của chiếc chìa khóa sắt va vào nhau phía bên ngoài cửa gây sự chú ý của Jungkook, cậu vẫn nằm một chỗ trên sàn nhà đưa đôi mắt liếc nhìn về phía cánh cửa, máu từ miệng những vết thương trên chân tay cũng đã không còn chảy nữa.
Taehyung nhẹ tiến vào phòng, cứ nghĩ rằng Jungkook đã ngủ rồi nhưng không, căn phòng vương đầy mảnh vỡ li ti ánh lên dưới ánh đèn chùm vàng vọt, chiếc giường bị bỏ trống vô cùng lộn xộn bởi ban nãy anh giằng co cùng cậu và đằng kia, nơi góc phòng lạnh lẽo Jungkook vẫn đang bất động.
Bị dọa sợ bởi thân hình bết máu, Taehyung nhanh chóng băng qua đám mảnh vỡ dưới chân đi đến vực cậu dậy, sâu trong đôi mắt vô hồn của người nhỏ hơn dường như chỉ còn gợn sóng lăn tăn thật nhẹ in lại hình bóng của anh. " Jungkook!"
Vẫn không có một cái chớp mắt nhìn lên gương mặt hiện rõ đầy vẻ thương xót của người đàn ông trước mặt, cậu không trả lời chỉ lặng lẽ đẩy anh ra rồi đứng dậy, bản thân vốn đã quên đi những vết thương trên cơ thể, Jungkook ngay lập tức bị cơn đau nhói từ bàn chân truyền đến, cả thân hình vừa muốn khụy xuống liền cảm nhận một vòng tay rắn chắc ôm ngang eo nhấc bổng cậu lên tiến vào phòng tắm.
Từng động tác nhẹ nhàng nhanh chóng sát khuẩn rồi băng bó các vết thương lớn nhỏ trên người Jungkook , Taehyung hoàn toàn tập chung vào công việc của mình, lâu lâu cũng không quên ghé miệng lại thổi phù phù giúp cậu bớt đau phần nào, bản thân cũng không biết có một ánh mắt chăm chú nhìn mình, và Jungkook đã khóc từ lúc nào mà anh không biết.
" Cho dù có giận anh đến mức nào, nhưng xin em nhất định đừng tự làm mình bị thương nữa, em chắc chắn hiểu điều anh muốn nói mà. Đúng chứ?". Taehyung để chân của Jungkook trên đùi mình, vẫn đang chăm chú băng vết thương nơi mắt cá chân của cậu, anh dùng tông giọng trầm trầm vốn có để nói, đến khi xong xuôi liền ghé xuống đặt lên ngón chân cậu một nụ hôn nhẹ.
" Jungkook?".
Trong lòng như bị bóp nghẹt lại khi thấy những hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn, Taehyung đưa tay lên giúp cậu lau đi nước mắt, cũng không quên đặt lên đôi mắt ướt một cái hôn nhẹ, nước mắt cậu len qua môi tràn vào trong miệng anh có vị mặn chát.
Anh nhìn cậu, ở khoảng cách chỉ còn một gang tay, cũng không biết nên nói điều gì lúc này.
Cả cơ thể bất ngờ bị đẩy lùi về phía sau rồi bóng dáng nhỏ bé của Jungkook đứng dậy nhanh chóng vụt qua trước mặt, Taehyung chỉ ngồi một chỗ lặng lẽ thở dài, anh mỉm cười, một điệu cười khinh bỉ.
Tại sao lại luôn làm em ấy bị tổn thương chứ?
.....
Phải mất rất lâu đứng dưới vòi nước lạnh ngắt để bình tâm trở lại, Taehyung khoác lên người chiếc áo choàng mỏng rồi đi ra ngoài, căn phòng đã sớm được người làm dọn dẹp sạch sẽ, Jungkook có lẽ cũng không muốn gặp anh nên đã xuống nhà rồi, hoặc có lẽ em ấy đã đang khóa mình ở trong một căn phòng khác cũng nên.
Và đó chỉ là suy nghĩ của Taehyung thôi, khi mà anh vừa mở cánh cửa tủ ra thì đôi đồng tử cũng co lại hết cỡ nhìn xuống cơ thể nhỏ bé đã sớm cuộn tròn khuất mình sau hàng tá quần áo mà ngủ gật, mi tâm cậu nhíu lại bởi thứ ánh sáng khó chịu từ trong phòng chiếu vào, đôi môi cậu hơi mím lại vẻ bất mãn, trên hàng mi dày thẳng tắp vẫn còn nước mắt đọng lại chưa kịp khô, cảm thấy có một chút chật chội, Jungkook không hề tỉnh giấc mà chỉ khẽ cựa mình co chân lại cho đầu được kê lên cao hơn một chút rồi dùng cánh tay gầy guộc ôm lấy đôi chân mình.
Dùng thân hình cao lớn chắn đi ánh sáng khó chịu đang rọi thẳng vào gương mặt thanh tú của người nhỏ hơn, Taehyung chậm rãi cúi xuống dùng sức nâng Jungkook dậy rồi đặt cậu lên giường cho thật thoải mái, khóe miệng vẽ lên một đường hoàn hảo khi nhìn cậu duỗi thẳng chân tay sau khi anh kéo chân phủ kín lên cơ thể gầy yếu, cơ thể mệt mỏi ngay sau đó cũng đặt xuống bên cạnh Jungkook rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
.....
Jungkook bị thức giấc bởi tiếng máy cắt tỉa dưới vườn, cậu co mình dụi dụi đầu vào cơ thể ấm áp bên cạnh, lúc này mới dần thức tỉnh hẳn bởi hơi ấm quen thuộc, cậu từ từ mở mắt và nhìn thẳng vào bờ ngực rắn chắc phía trước mặt, đằng sau lớp áo khoác mỏng xộc xệch là núm nhỏ in qua lớp vải.
Hơi nhấc đầu dậy bỏ ra khỏi cánh tay mà cậu đang gối lên, Jungkook nhẹ xoay người gỡ ra cánh tay đang ôm trên eo mình, cậu bước xuống giường, các vết thương cũng không phiền tạo cho cậu một chút cảm giác đau nhức.
Cởi sạch quần áo mà đứng dưới hàng nước ấm nóng, các dây thần kinh trên cơ thể cậu cũng được lưu thông mà giãn ra, mãi đến khi các đầu ngón tay và chân đã nhăn nhúm lại, Jungkook lúc này mới đem khăn lau khô mình rồi mặc quần áo lại.
Ngồi thật lâu ngắm nhìn gương mặt hoàn hảo từng góc cạnh vẫn còn đang say giấc, Jungkook sau khi thở dài một hơi rồi cũng đứng lên bước ra ngoài, trên tay chỉ vỏn vẹn một chiếc túi nhỏ chứa vật dụng cá nhân, cậu nghĩ nên tạm xa anh một thời gian là phương pháp duy nhất để bình tâm trở lại.
.....
Chiếc điện thoại vang lên bên tai đánh thức một giấc ngủ thật sâu, Taehyung sau khi nhận điện thoại cũng nhìn qua đồng hồ, đã là gần trưa và vị trí bên cạnh anh đã sớm trống không lạnh ngắt.
Nhanh chóng thoát ra khỏi cơn ngái ngủ, Taehyung vùng dậy tìm kiếm hình bóng nhỏ bé quen thuộc khắp căn phòng, trong lòng nổi dậy một cỗ bất an liền đem quần áo mặc lại chỉnh tề rồi đi xuống nhà.
Bàn ăn trống không và trong phòng khách hoàn toàn im ắng, Taehyung sau khi nghe người làm nói Jungkook ra ngoài từ sáng sớm đến giờ chưa về liền cảm thấy sốt ruột đem chiếc xe thể thao màu xanh quen thuộc mà đạp ga hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập trong thành phố.
Là ngôi nhà ấm áp của Namjoon và Jin hay căn biệt thự rộng lớn của Hoseok và Jimin, nơi người bạn từ ghen ghét thành yêu quý Eunji hay căn nhà nhỏ bên bờ biển Muchangpo lãng mạn,  sông Hàn trắng xóa bờ cát với cây cầu dài dài ghép nối hai mảnh đất rời rạc đến những dãy phố tấp nập người người qua lại, những tòa địa ốc cao chọc trời san sát xen lẫn quán ăn nhỏ quen thuộc và ở kia, chiếc bàn nhỏ nơi Jungkook vẫn hay kéo anh ngồi lại đến vài giờ đồng hồ chỉ để ăn cốc kem tươi một cách ngon lành, mọi nơi mà hai người đã từng ghé lại trước đây như một thói quen đều không thể tìm thấy hình bóng quen thuộc, Taehyung gần như tuyệt vọng cuối cùng dừng lại trên đường cao tốc rồi nhìn xuống hàng trăm ngã rẽ nhỏ nơi thành phố phía bên dưới, chiếc điện thoại muốn nghỉ ngơi khi vạch pin đã chuyển sang màu đỏ và liên tục nhấp nháy bởi cả ngày trời đã phải hoạt động không ngừng hiện lên dãy số quen thuộc nhưng có vẻ ở đầu dây bên kia, ai đó vẫn không muốn nhấc máy. Anh lặng người, rồi cơ thể như không thể kìm nén được nữa liền lập tức đấm thật mạnh xuống chiếc màn hình vi tính thật nhỏ được gắn trên xe vẫn không hề hiện lên chấm đỏ mà anh muốn tìm trên bản đồ mà phát tiết, anh vò đầu, dường như còn chưa đủ liền liên tục đấm lên vô lăng mà không ngừng gào thét trong đau đớn. " AAAAAAA!!....,JEON JUNGKOOK, EM RỐT CUỘC ĐANG TRỐN Ở ĐÂU CHỨ?".
" ANH NHẤT ĐỊNH SẼ TÌM RA,....Cho dù có phải xới tung cả đại hàn dân quốc này lên, nhất định sẽ không để em rời bỏ anh. JEON JUNGKOOK!"
End 03

«  3 - 02

3 - 04 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 3 - 03 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm