Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Buổi sáng thức dậy bằng một cuộc điện thoại chứa đầy yêu thương của Sehun, Jungkook đứng trước gương soi lại chính mình, đêm qua cậu hầu như không thể ngủ được bởi câu nói của Taehyung vẫn còn lảng vảng trong đầu, rồi sực nghĩ ra điều gì đó, cậu vội chạy ra ngoài ban công và ngó xuống nơi Taehyung đã đứng cả đêm qua. Một cái nhếch mép cười khẩy, cậu cười chính bản thân mình hay mơ tưởng não huyền.
.....
" Gì mà chưa li hôn chứ?".
" Jungkook! ".
" JUNGKOOK!!" Sehun đưa tay quờ quạng trước mặt Jungkook bởi gần đây cậu thường hay ngồi thất thần suy nghĩ điều gì đó mà quên luôn cả sự tồn tại của anh. Anh nhíu mày gọi cậu khiến cậu giật mình làm đổ luôn cả cốc cà phê nóng vào người.
" Dạ?...A!".
" Em không sao chứ?".
" K-Không, không sao ạ". Jungkook bị bỏng nhăn nhó xoa lên vùng bụng bị thương khiến Sehun không khỏi lo lắng, anh đứng dậy lấy khăn giúp cậu lau đi nước nóng, ngay khi chiếc áo được vén lên Sehun liền cảm thấy trong lòng khẽ nhói bởi một mảng đỏ nổi lên ngay trên phần eo nhỏ của cậu.
" Nhìn xem, em lúc nào cũng làm mình bị thương như vậy". Động tác của Sehun dừng lại, anh ngước mặt lên nhìn Jungkook, trong mắt chứa đầy yêu thương cùng lo lắng. " Jungkook! Hứa với anh đừng để mình bị thương nữa, anh sẽ rất đau lòng đấy ".
Đôi mắt Jungkook khẽ chớp, cậu ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác tránh ánh mắt của Sehun, đôi má bỗng chốc đỏ ửng, cậu lấy chiếc khăn giấy từ trong tay anh. " Để em tự làm là được rồi ".
" Mau thay áo đi, dù sao em cũng không thể mặc nó nữa". Sehun đứng thẳng nhìn Jungkook bị đau mà xót xa, anh không muốn cậu bị thương cho dù là một vết nhỏ. Đi đến tủ quần áo chọn đại một chiếc, Sehun đưa cho Jungkook chiếc áo của mình rồi nói cậu thay ra.
" Không cần đâu mà, giờ em về thay cái khác là được".
" Lại là lấy lí do để đi, em có biết đã một tuần nay luôn như vậy rồi không? Khi không ở bên anh em lại suy nghĩ vẩn vơ chuyện gì đó, lúc gọi luôn giật mình rồi nói muốn đi, em rốt cuộc có coi anh ra gì không?".
" E-Em xin lỗi".
" Điều anh cần không phải là câu xin lỗi từ em". Sehun nhìn thẳng Jungkook, anh dường như đã rất kiên nhẫn trong việc đối mặt với sự thờ ơ từ cậu, các ngón tay thon dài đưa lên vuốt ve gò má hồng hào, anh ghé xuống, bờ môi quẹt qua môi cậu. " Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có mối quan hệ nghiêm túc với một ai đó. Nhưng Jungkook, em là người khiến anh có suy nghĩ này, em luôn mang lại cảm giác thèm khát nhận được tình yêu cho anh, em làm anh luôn nhớ đến em cho dù chỉ vừa xa nhau vài phút, anh không biết, nếu như em không yêu anh, liệu anh có đủ dũng cảm để em đi hay không".
Mỉm cười trước suy nghĩ của Sehun, Jungkook đưa tay lên đặt trên má anh. " Đồ ngốc, em có thể đi đâu được cơ chứ?".
" Jungkook, anh hoàn toàn nghiêm túc trong mối quan hệ này, vậy nên.....Jungkook, anh.....anh muốn em thuộc về anh".
" Sehun...?". Jungkook mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn anh , cậu không phải không biết ý tứ trong lời nói của anh, chỉ có điều như vậy có quá sớm khi cậu và anh chỉ vừa mưới bắt đầu mối hệ?

«  2 - 61

2 - 63 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 62 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm