Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Đôi mắt đen láy mở to nhìn người đàn ông bên cạnh, Jungkook lúc này không biết nên nói điều gì, mọi điều cậu muốn nói dường như đã bị nghẹn lại nơi xuống họng.
Quay lại nhìn Jungkook, Taehyung thấy được sự bàng hoàng trong mắt cậu, câu hỏi đến quá nhanh, anh biết cậu đang lưỡng lự nơi ranh giới giữa có và không thể. Bản thân anh cũng không ngờ mình lại nói lời này, nhưng anh lại không hề cảm thấy hối hận khi nói ra.
Có gió thổi nhẹ qua làm mấy lọn tóc trên đầu hai người bay nhẹ, vẫn là thời tiết se lạnh, vẫn là dòng nước nóng đang bao phủ lấy đôi chân, thay cho thứ ánh sáng nhấp nháy của đom đóm bằng những chiếc đèn mờ ảo chiếu trên mặt bể. Taehyung một lần nữa lặp lại hành động cũ, thân hình cao lớn khẽ ngả về hướng người con trai đang ngồi bên cạnh, anh cúi đầu ghé sát lại môi cậu, đôi mắt to tròn đang nhìn anh của cậu khép lại, gương mặt xinh xắn ngước lên chờ đợi điều sắp xảy đến.
Khi khoảng cách rút ngắn lại chỉ vừa bằng một centimet, Jungkook có thể cảm nhận được rõ ràng hơi ấm từ Taehyung, đôi môi gần như đã chạm vào nhau lại dừng lại rồi rời xa.
Taehyung hướng đôi mắt đi phía khác che giấu điều gì đó, rất nhanh liền lấy lại được phong thái lạnh lùng vốn không dành cho Jungkook trước kia, anh cởi áo khoác khoác lên người cậu.
" Xin lỗi, chúng ta suýt chút nữa đã đi quá giới hạn rồi".
Jungkook cúi đầu vì sự ngượng ngùng, cậu cảm thấy trong lòng nặng trĩu khi nghe lời Taehyung vừa nói, cậu cười như không. " Phải rồi, tôi mới là người phải xin lỗi". Cởi chiếc áo đang khoác trên người, Jungkook đưa lại cho Taehyung, đôi mắt lảng tránh. " Tổng giám đốc, thứ này nên để cô Hwang Ahn dùng, tôi thật sự không lạnh".
" Không cần, Hwang Ahn đã có tôi bên cạnh rồi".
Không nhận áo khoác từ tay Jungkook, Taehyung liền quay lại đỡ người Hwang Ahn dậy.
" Hwang Ahn, để anh đưa em về phòng".
Bỏ lại ánh nhìn đầy đau khổ từ Jungkook, Taehyung dễ dàng nhấc bổng Hwang Ahn đi về phòng ngủ, anh thật sự không có can đảm quay lại nhìn cậu.
" Từ chỗ này Jungkook không thể nhìn thấy, em không cần phải giả vờ nữa đâu". Không cần nói tên thì Hwang Ahn cũng đủ biết rằng Taehyung đang nói chuyện với ai, cô từ từ hé một bên mắt rồi chậm rãi ngước lên nhìn anh.
" Nói xem, em đã nghe được gì?".
Thả Hwang Ahn xuống đất, Taehyung nhìn cô cũng không có một chút biểu hiện nào khác.
" Em chưa nghe được gì".
Thản nhiên đáp lại câu hỏi của Taehyung một cách nhanh chóng, Hwanh Ahn sau đó lại cảm thấy hối hận.
" Dạ,...thì...n-nghe được hết. Ahhhh, em buồn ngủ quá, em phải về ngủ đây".
Nhanh chóng chạy thoát được cái nhìn đầy dò xét của Taehyung, Hwang Ahn một mạch chạy về phòng của mình rồi khóa trái cửa lại. Thở một hơi dài thườn thượt, cô lấy chiếc điện thoại trong túi xách ra rồi gọi điện.
" Anh, bọn họ suýt chút thì hôn nhau rồi đó".
" THẬT SAO?????"
Khỏi cần hỏi thì cũng biết được ai ở đầu dây bên kia đang nghe máy rồi, là Baekhyun và Chanyeol cùng đồng thanh lên tiếng.

«  2 - 51

2 - 53 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 52 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm