Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Ánh nắng len lỏi qua ô cửa kính chiếu trên mái tóc đen mượt của Jungkook, bóng cậu đổ dài trên sàn nhà , cậu đứng đối diện anh cười mà như không cười.
Nguyên trên người Jungkook là một màu đen làm tôn lên nước da trắng nhợt, anh khẽ nheo mày, cậu gầy đi nhiều quá. Chỉ có đôi môi đỏ mọng đó là không thay đổi, anh nhớ cái ngọt ngào từ nó. Phải mất tới gần một phút để lấy lại vẻ điềm tĩnh ban đầu, Taehyung chỉ gật đầu nhẹ rồi lại cặm cụi viết tên mình lên mấy tập giấy dày kín chữ.
" Sao không nghỉ ngơi vài ngày, dù sao cũng chưa hết phép mà". Nhàn nhạt nói một câu vô nghĩa mà đối với Jungkook nghe vào tai thì có vẻ như là một lời quan tâm, cậu hơi hướng ánh mắt đi chỗ khác, trong lời nói không lấy làm vui mừng.
" Tôi chỉ là không muốn ngồi một chỗ cho nên đến công ty sớm hơn một chút, cảm ơn tổng giám đốc quan tâm".
Chiếc bút trên tay lại một lần nữa bị dừng lại, Taehyung nghiêng đầu khẽ cười khẩy một cái rồi đứng lên đi vòng qua trước bàn làm việc mà đứng trước mặt Jungkook.
Ở khoảng cách gần như vậy, Taehyung từ trên cao nhìn xuống người con trai trước mặt, cậu thấp hơn anh một cái đầu, phần tóc mái quá trán đã che đi đôi mắt đang gợn sóng của cậu, chiếc mũi nhỏ với sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ khẽ mím lại. Anh bất ngờ cúi xuống ghé mặt lại gần.
" Đến mức đó sao? Giống như chưa từng có bất cứ quan hệ gì?".
Vốn không hề có đề cập đến, vậy mà khi Taehyung hỏi như vậy, Jungkook lập tức lại hiểu được anh là đang muốn nói đến cái gì.
" Dù trước đây có là như thế nào thì...". Jungkook có chút do dự dừng lại, cậu nắm bàn tay đang buông thõng nơi đường chỉ quần, đôi mắt ngước lên nhìn Taehyung. " Tổng giám đốc, hiện giờ chúng ta chỉ có mối quan hệ giữa cấp trên và nhân viên, không hơn không kém".
Trên gương mặt điển trai của Taehyung lúc này hiện rõ sự thất vọng, anh thở dài rồi lại bất chợt mỉm cười làm Jungkook bỗng dưng thấy lạnh sống lưng. Quay trở lại chỗ ngồi của mình, Taehyung ung dung ngồi xuống, cũng không liếc nhìn Jungkook thêm một lần nào nữa. " Chào hỏi xong rồi thì quay trở về làm đi, ở đây không còn việc của cậu".
Jungkook cúi đầu chào, cậu khẽ liếc trộm Taehyung, nơi ngực trái liền cảm thấy nhói đau.
" Sao vậy?". Taehyung nhận điện thoại sau nhiều lần rung lên trong túi quần, anh vốn không định nghe máy, nhưng lúc này đây khi thấy Jungkook xoay người bước đi, bản thân cũng không hiểu sao lại nhận cuộc điện thoại này.
" Alo?".
Bên đầu dây bên kia nói gì đó mà Jungkook không thể nghe thấy, chỉ biết đến cuối cùng Taehyung đè nén giọng nói, ôn nhu hứa hẹn với người bên kia.
" Được, hết giờ làm anh sẽ đến, gặp em sau"
Lúc Taehyung tắt máy cũng là lúc cánh cửa được Jungkook đóng lại, anh không thể nhìn thấy được bộ mặt méo mó vì đau đớn của cậu sau cánh cửa, chỉ có thể cảm thấy trong lồng ngực đau buốt đến khó thở, bản thân lại ngu ngốc dùng ánh mắt đầy yêu thương nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng im lìm mà không thể mở nó ra.

«  2 - 49

2 - 51 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 50 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm