Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Buổi sáng, từng đợt gió lạnh thổi vào căn phòng nhỏ, tiếng phong linh ngoài ban công khẽ gõ vào nhau kêu leng keng, tấm rèm trắng trước cửa ra vào cũng nhẹ tung bay theo gió, Jungkook khoác trên người chiếc áo mỏng im lặng nhìn xuống thành phố qua khung cửa, trên gương mặt gầy xanh xao đem theo nét buồn phảng phất, đôi mắt đang say sưa nhìn về nơi xa xăm nào đó cũng nổi quầng thâm vì thiếu ngủ, môi đỏ mím chặt khiến người khác khó lòng đoán được cậu đang suy nghĩ điều gì.
Tiếng chuông điện thoại reo kéo cậu trở lại với thực tại, Jungkook nhìn lướt qua dãy số trên màn hình rồi đưa lên tai nghe.
Nhanh chóng mặc lên người chiếc áo nỉ màu ghi, cổ áo sơ mi trắng được cậu mặc lồng bên trong với từng đường chỉ trắng tinh tế chạy theo ống tay áo được may rất tỉ mỉ. Khoắc tréo trên vai là chiếc cặp chứa laptop cùng giấy tờ đầy ắp, mấy ngày này cậu luôn nhận hết việc ở công ty về mình để bản thân trở nên bận rộn hơn, đầu óc cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều về một người nữa.
Bước xuống cổng khu chung cư hạng trung, Jungkook có thể dễ dàng nhìn thấy chiếc audi mui trần màu đỏ chói mắt phía sau bể phun nước, cậu mở cửa xe ngồi vào trong, cũng không quay lại chào người đối diện lấy một câu tử tế. " Sao lại đến đón tôi?".
" Jungkook, từ nay mỗi ngày tôi đều đến đón cậu". Eunji gỡ kính xuống quay qua nhìn cậu, khóe miệng không giấu nổi nụ cười.
" Có cần quan tâm quá mức vậy không?". Vẫn lạnh lùng như thế, Jungkook mở điện thoại ra rồi trầm ngâm nhìn vào màn hình.
" Này, có nhất định phải tuyệt tình như vậy không?". Eunji khẽ nheo mày nhìn theo hành động quay chiếc điện thoại trên tay của cậu.
" Tôi có thể tự chăm sóc tốt cho mình mà, cô không cần lo lắng".
Khẽ cười nhẹ, Eunji quay lại khởi động xe, lúc này mới tiếp tục cuộc trò chuyện. " Tôi đang nói cậu tuyệt tình với anh Taehyung cơ, có nhất thiết phải đổi số điện thoại không?".
" Đổi số?". Jungkook tròn mắt ngạc nhiên nhìn Eunji, lúc này các neron thần kinh bắt đầu hoạt động hết công suất lục lại trí nhớ, ngu ngốc, chẳng phải cậu đã đổi số rồi sao? Vậy mà vẫn trách Taehyung không liên lạc.
" Đồ ngốc". Liếc nhìn từng chút thay đổi trên gương mặt của Jungkook, Eunji cũng đoán được phần nào, cô liếc xéo, cười mỉa mai rồi lại quay lại tập trung lái xe.
Bước từng bước vào văn phòng, mọi người hôm nay lạ lắm, không còn nhao nhao lên khi thấy cậu đến nữa mà chỉ lặng lẽ cúi đầu chào rồi đi luôn khiến cậu cảm thấy vô cùng bức bối, bọn họ rốt cuộc bị làm sao chứ? Bước chân dừng lại nơi góc phòng, bàn làm việc của cậu không còn thấy nữa, kẻ nào đã làm chứ?.
Quay lại đối diện với mọi người, Jungkook lại một lần nữa bị mọi người dọa cho suýt ngất. " Chúc mừng!".
Phụt!
Tiếng khối pháo giấy được bắn ra tung tóe, dây kim tuyến vương tứ tung trên sàn nhà, quấn cả mái tóc mềm của cậu.
" Mọi người đang làm gì vậy?". Ngạc nhiên, vô cùng ngạc nhiên nhìn mọi người, từ đằng sau liền có bàn tay đặt lên vai cậu.

«  2 - 44

2 - 46 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 45 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm