Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Sau bữa tối, Jungkook một mình ngồi trong phòng đọc sách, cũng không biết mọi người đã đi đâu hết, cả Taehyung cũng mất tích luôn.
Bíp!
" Ê, vợ". Taehyung thúi, em còn đang tìm anh muốn chết.
" Ai thèm là vợ anh chứ". Jungkook mỉm cười, hàm răng nhỏ xinh khẽ cắn cắn môi dưới, cậu nhanh chóng trả lời tin nhắn.
" Vậy chắc em là chồng anh?".
" Đương nhiên, haha".
" Bớt nói linh tinh và nhấc cái mông của em lên đi, anh cho em ba phút, nếu muộn hậu quả thế nào em phải tự chịu đấy".
"...".
" Anh sắp giận rồi đấy".
" Em ra liền nè". Trả lời tin nhắn cuối cùng rồi đặt điện thoại xuống bàn, Jungkook một mạch chạy xuống bờ biển, nơi Taehyung đang chờ cậu ở đó.
Vừa chạy ra đến cửa, Jungkook từ xa thấy một hình dáng vô cùng quen thuộc đang khó khăn lê từng bước chân tiến về phía khu nghỉ dưỡng, cậu hơi nhíu mày rồi lại nhanh chóng giãn ra khi nhận ra người kia.
" Bị sao vậy?", tiến lại gần, Jungkook một tay đỡ lấy Eunji quan tâm hỏi.
" Tránh ra", Tuy bị đau nhưng Eunji vẫn không hề bớt được sự kiêu ngạo, lại nhận ra người bên cạnh là Jungkook thì càng khó chịu.
" Làm gì mà ghê gớm", Jungkook không hề để ý đến thái độ của Eunji, căn bản là cậu quen rồi, cậu bĩu môi đứng một bên nhìn cô.
" Không thấy bị đau à còn hỏi bị sao?". Eunji mặt cau có nói với Jungkook.
" Rồi giờ cần giúp không? Hay thích tự lết?". Biết Eunji cũng không đến nỗi quá đáng ghét, Jungkook chủ động lên tiếng.
" Không thèm". Nói rồi Eunji lại tự mình bước đi, nhưng là vết thương vẫn còn đang chảy máu ở đầu gối, cô sẽ gặp khó khăn trong việc đi lại nên rất nhanh được Jungkook đỡ lấy một cánh tay dìu cô vào trong.
" Đừng có bày đặt nữa, đau như vậy làm sao đi được".
Không trả lời, Eunji đôi mắt mở to nhìn một nửa gương mặt còn lại của Jungkook, Ờ thì...cũng không đáng ghét cho lắm. Ngoan ngoãn để Jungkook đưa lên phòng, cậu cẩn thận giúp Eunji băng vết thương lại.
" C-Cảm ơn!"
" Cái gì?". Vô cùng ngạc nhiên bởi lời cảm ơn của Eunji, động tác của Jungkook dừng lại, cậu không tin được nhìn cô.
" Tôi nói cảm ơn". Eunji quay mặt đi chỗ khác ngại ngùng, ngoài Taehyung và gia đình, cô chưa từng nhận được sự quan tâm của bất kì ai nếu không phải vì tiền, cũng là lần đầu tiên cô bỏ qua sự kiêu ngạo mà nói lời cảm ơn với người khác.
Phụt!
Jungkook bị thái độ của Eunji làm cho bật cười, cậu không nghe nhầm chứ, người mà cậu ghét nhất, người mà ghét cậu nhất, giờ lại ngồi đây nói lời cảm ơn với cậu, còn bộ mặt kia là sao chứ?
" Cười cái gì?", Đúng là con người không thể rời bỏ bản tính, Eunji trong tíc tắc đã trở lại, cô quắc mắt lên nhìn Jungkook.

«  2 - 35

2 - 37 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 36 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm