Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Lái xe chưa đầy 30 phút, TaeHyung và Jungkook cuối cùng đã đến nơi.
"Hyungie!".
"Hửm". TaeHyung nghe tiếng gọi liền quay đầu sang bên cạnh nhìn Jungkook.
Tạch!
"Em đang làm gì vậy". Bất ngờ bị chụp ảnh, Taehyung nhíu mày hỏi Jungkook.
"Hyungie! Anh thấy không? Rất đẹp!". Jungkook đưa máy chụp lại gần cho TaeHyung xem bức hình mình vừa chụp. Trong ảnh, cậu cười rất tươi, hay nói cách khác cậu rất dễ thương, đôi mắt đen láy to tròn nhìn thẳng vào ống kính, chiếc mũi nhỏ xinh thẳng tắp và đôi môi đỏ mở ra để lộ hàm răng trắng nhỏ xinh. Ngược lại, TaeHyung chẳng được đáng yêu như vậy. Đôi mắt anh mở to ngơ ngác nhìn vào ống kính, biểu cảm không thể khiến Jungkook nhịn được mà cười phá lên.
"Sao em lại chụp bức ảnh xấu đến như vậy? Mau xóa đi". Taehyung dứt lời liền muốn lấy chiếc máy trên tay Jungkook.
"KHÔNG!". Jungkook vội vàng ôm máy vào trong người rồi mở cửa xe chạy ra ngoài, cậu cũng không quên quay lại lè lưỡi trêu chọc TaeHyung. "Là ai tự cho mình là đẹp trai? Sao giờ tự chê mình xấu vậy?".
TaeHyung lúc này mới nghĩ ra, anh không cố gắng lấy lại tấm ảnh nữa, rất nhanh lấy lại vẻ phong lưu, anh ngồi thẳng lưng trên ghế, hai tay gõ trên vô lăng. "Anh thì đẹp rồi, có điều em ở trong hình xấu quá".
"Anh dám nói em xấu?". Jungkook ở bên ngoài thò đâu vào bên trong cửa kính bất mãn. Nhìn bộ dạng này của cậu, TaeHyung không khỏi cưng chiều, anh nhéo lên má cậu, cũng không quên đưa qua đưa lại.
"Đồ ngốc, cho dù em có biến thành ông già xấu xí nhất hệ mặt trời thì trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất". TaeHyung xoa đầu Jungkook dặn dò. "Ở đây đợi anh, anh cất xe rồi cùng vào".
Jungkook không nói, cậu gật đầu cười rồi lùi lại vài bước cho xe chạy, đang lúc chờ đợi thì cũng tự mình chụp hình vài kiểu.
TaeHyung cùng Jungkook đứng trước cổng lớn, nhận thấy Jungkook chưa có ý bước vào liền hỏi. "Sao còn chưa vào?".
"Em... TaeHyung, em trước đây..." Jungkook cúi đầu, vẻ mạt vô cùng ăn năn hối lỗi.
"Trước đây lén anh đi ngoại tình với tên Jimin đáng ghét kia chứ gì?".
"Anh... sao anh biết?".
"Mắt anh to lắm, có thể nhìn thấy hết tất cả đấy". TaeHyung nắm lấy tay Jungkook, anh mỉm cười, vô cùng ôn nhu. "Là Jimin kể, cậu ấy chưa bao giờ giấu anh chuyện gì."
"Đi nào, anh đưa em đi ăn".
Jungkook cùng TaeHyung đi lòng vòng một lúc, cậu nói muốn ăn mì đen nên TaeHyung đành phải chiều theo cậu.
Đứng trước tiệm mì, TaeHyung khẽ thở dài. Tại sao đã ở với anh một thời gian dài như thế mà Jungkook không thể có một chút thay đổi về tính cách hay lối sống chứ? Cậu luôn mỉm cười rất tươi mỗi khi bước vào những món ăn vỉa hè như vậy.
"Bác, cho cháu hai phần mì đen" Jungkook vừa đi vào vừa lớn tiếng gọi.
Bà chủ quán đang trong bếp, nghe tiếng Jungkook gọi liền vui mừng, cậu bé này đã rất lâu không thấy đến, cứ ngỡ là đã chuyển đi nơi khác.

«  2 - 25

2 - 27 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 26 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm