Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Taehyung sốt ruột đứng ngồi không yên, anh đi đi lại lại đến cả trăm vòng trong phòng khách rộng lớn khiến mọi người nhìn theo chóng cả mặt, một hồi lâu mới thấy bác sĩ từ trên phòng đi xuống.
"Bác sĩ, sao rồi? "
"Cậu bé bị suy nhược cơ thể, lại thêm uống thuốc quá liều nên dẫn đến hôn mê nhẹ, nhưng sẽ không làm ảnh hưởng gì đến sức khỏe nhiều, chỉ cần để cậu bé yên tĩnh nghỉ ngơi, khi tỉnh dậy sẽ lại như bình thường". Vị bác sĩ đẩy gọng kính lên nói tiếp, "Cậu bé trước đây có tiền sử về thần kinh không?".
Các dây thần kinh trên mặt Taehyung trong tích tắc cứng đờ, anh nghĩ không ra sao đột nhiên bác sĩ lại hỏi vậy.
"Đã từng bị trầm cảm, khi bố mẹ mất".
"Ừ..." bác sĩ gật gù hồi lâu, ánh mắt rất nghiêm túc nhìn Taehyung. "Cậu bé gần đây có chuyện gì rất căng thẳng hay có chuyện gì làm cậu bé sợ hãi không?".
"Có"
"Tôi khuyên cậu, cậu bé đã có tiền sử bệnh nên khả năng bệnh tái phát là rất dễ dàng, lần sau này thường sẽ bị nặng hơn, vì vậy cậu cần chú ý, tránh làm cậu bé bị kích động, nếu không, hậu quả rất khó lường". Vị bác sĩ nói xong liền đi ra ngoài, một hồi lâu quay lại với bịch thuốc trên tay, ông đưa nó cho Taehyung, " Những gì cần nói tôi đã nói hết, cậu hãy chú ý cho cậu bé uống thuốc đúng giờ"
Taehyung theo bác sĩ vào phòng, anh đứng cạnh nhìn ông cắm kim truyền nước cho JungKook, mũi kim sắc nhọn xuyên qua lớp da mỏng đi vào trong mạch máu của cậu, dù đang ngủ say nhưng Jungkook vẫn không khỏi nheo mày lại đau đớn, cậu vừa định đưa tay lên xoa liền bị Taehyung giữ lại, một ngón tay anh vuốt dọc sống mũi thẳng của cậu giúp cậu giãn chân mày, nhìn cậu đau như vậy, cho dù là đau thể xác hay tinh thần, anh đều không thể chịu đựng nổi, Jungkook đối với anh là cả mạng sống của anh.
Jungkook vẫn như vậy nằm ngủ đến hết ngày hôm sau, đến nửa đêm khi tỉnh lại, cậu mơ màng mở mắt, trong phòng chỉ có ánh đèn vàng hắt lại từ đèn ngủ trong phòng khiến cậu nhìn không rõ xung quanh, vừa định ngồi dậy liền cảm giác có một bàn tay đang nắm tay mình, cậu cố gắng mở căng mắt ra nhìn, là Taehyung đang ngủ gục bên cạnh, anh rốt cuộc đã ở đây bao lâu rồi?
"Bảo bối, em dậy rồi à?". Jungkook cử động làm Taehyung cũng tỉnh dậy theo, anh với tay bật bóng đẻn ngủ trên bàn lên giúp cậu ngồi dậy.
"Jungkookie, đợi một lát, anh đem cháo cho em". Taehyung vui mừng chạy xuống dưới nhà, không lâu sau liền quay lên với tô cháo nóng hổi trên tay, đặt bát xuống bàn, anh đỡ Jungkook ngồi dậy.
Cánh tay bị gạt ra một cách lạnh lùng, Jungkook tự mình ngồi dậy, cậu chậm rãi đi vào phòng tắm mà không nhìn Taehyung lấy một cái, anh chỉ biết im lặng đi theo sau lưng cậu cho đến khi cậu đóng cửa phòng tắm ,ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu.
Mất một lúc lâu sau Jungkook mới bước ra, cậu vẫn như cũ trùm áo choàng tắm che kín những vết tím đi ra ngoài lấy quần áo, mặc cho Taehyung hỏi han, cậu nhất định không mở miệng ra nói nửa lời, anh quan tâm cậu thì sao chứ, anh vẫn ngang nhiên đi với người khác trong khi đã có cậu rồi đấy thôi.

«  2 - 22

2 - 24 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 23 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm