Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Trời đã rạng sáng, cảnh vật bên ngoài đã trông thấy rõ hơn nhiều, bên trong căn phòng vẫn bao trùm sự tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Trên chiếc giường kingsize lớn, Jungkook vẫn đang yên giấc, bàn tay cậu nắm chặt các ngón tay Taehyung, mi tâm thỉnh thoảng lại hơi nheo lại một cách khó khăn, nhưng ngay sau đó liền giãn ra, và đôi môi đỏ mọng lại nhoẻn miệng cười khẽ.
Im lặng quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Jungkook, Taehyung thật sự rất khó hiểu, tại sao cậu lại thay đổi biểu cảm đến chóng mặt như vậy?
Nhận thấy người làm cũng đã thức dậy, bên ngoài truyền đến âm thanh cười nói rôm rả, Taehyung lúc này mới khẽ rút tay ra khỏi bàn tay cậu, anh đứng dậy kéo chăn lên cao cho cậu rồi đi ra ngoài ban công nhìn xuống.
"Thiếu gia!", bên dưới có người nhìn lên thấy Taehyung liền chào, rồi tất cả cũng nhìn lên theo và đồng thanh "Thiếu gia!".
Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho mọi người giữ trật tự để Jungkook có thể tiếp tục ngủ.
Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên làm Jungkook tỉnh giấc, cậu cầm điện thoại đưa lên tai nghe, vẫn trong tình trạng ngái ngủ.
"Jungkook, mau dậy đi, tôi qua đưa cậu đi đăng kí thi bằng lái xe". Tiếng Hoseok từ đầu dây bên kia vui vẻ nói, còn có tiếng Jimin nhí nhéo bên cạnh nữa. Hai người này thật biết cách làm người khác ghen tỵ, mới sáng sớm ra mà đã dính lấy nhau rồi.
Jungkook bật cười, đôi mắt cậu vẫn lim dim, chỉ khẽ "Ừ" rồi tắt máy.
Nhìn sang bên cạnh, vẫn là khoảng trống không lạnh ngắt, Jungkook chỉ thở dài, cậu nhìn đồng hồ trên tường, đã là 9 giờ rồi, có lẽ Taehyung cũng đã đi làm.
Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Jungkook liền đi xuống nhà, Hoseok và Jimin cũng vừa đến nơi. Lại bỏ qua bữa sáng, Jungkook lên xe theo hai người đi đăng kí thi.
"Ê, sao ngồi thừ người ra vậy? Hôm qua cũng thái độ như vậy, cãi nhau với vợ sao?". Chanyeol từ xa đi đến vỗ vai Taehyung rồi ngồi xuống bên cạnh anh hỏi dồn dập.
"Ờ". Taehyung không có chút tinh thần nào cả, ly rượu vang trên tay cũng bị anh lắc qua lắc lại đến đáng thương.
"Ờ? Taehyung trước giờ luôn cưng chiều vợ mà cũng có lúc làm vợ giận sao?". Chanyeol quan sát những vết tím trên mặt Taehyung lại hỏi. "Mặt cũng bị sao nữa đây?".
"Bị chó con cắn mấy cái thôi, không sao".
"Vậy còn chuyện kia?".
"Không phải em ấy giận tôi, mà là ngược lại kia".
"Lí do?".
"Là....mà thôi, cậu không hiểu được đâu".
"Mau nói ra, anh đây sẽ giúp chú em giải quyết". Chanyeol rất hao hứng, anh cầm ly rượu đưa đến trước mặt Taehyung ý mời.
"Bỏ đi". Taehyung đặt ly rượu xuống, anh đứng lên trở về trụ sở chính.
"Ê, mau nói ra rồi cùng giải quyết, sao lại cứ giữ im lặng như vậy cơ chứ, sẽ không tốt đâu". Chanyeol không bỏ cuộc, anh vẫn kiên trì chạy theo Taehyung cho đến khi tới phòng trưng bày. Thấy Taehyung đứng trước tủ trưng bày, anh cũng đứng lại bên cạnh, theo ánh mắt của Taehyung nhìn vào món đồ đặt trong tủ.
"Anh có thấy nó không? Rất đẹp?" Taehyung mắt không rời chiếc vòng cổ trong tủ kính hỏi Chanyeol.
"Ừ, nó thay cho một lời xin lỗi, nếu làm gì có lỗi với ai đó mà đem chiếc vòng này đi tặng người đó, chẳng phải sẽ rất tuyệt?".
"Thay cho lời xin lỗi?". Taehyung đôi mắt nghi ngờ nhìn Chanyeol.
"Ừ, cậu làm tổng giám đốc hơn nữa cũng là người góp sức thiết kế ra nó mà không nắm bắt rõ ràng được món đồ từ chính công ty cậu sản xuất sao?". Chanyeol ánh mắt cương quyết nhìn Taehyung khẳng định lại một lần nữa về ý nghĩa của chiếc vòng.
"Có lẽ tôi chưa thật sự để tâm vào công việc rồi".
"Thôi nào, bỏ đi, dù sao nó mới được công bố chưa đầy một tuần và mới được đem ra trưng bày từ hôm qua, cậu nhiều việc như vậy sao để ý được hết những việc nhỏ nhặt này."
"Lấy cho tôi cái này, hãy thanh toán bằng tiền lương của tôi". Taehyung nói với nhân viên đứng cạnh đó, anh không hề hay biết tên Chanyeol khốn kiếp đang đứng nhìn anh cười một cách gian tà. Taehyung ơi là Taehyung, chiếc vòng chỉ là chiếc vòng, đâu có ý nghĩa gì đâu, Chanyeol chẳng qua là nhìn thấy cái sai to lù lù cả đống trên mặt anh nên mới kêu chiếc vòng mang ý nghĩa thay cho lời xin lỗi để anh chủ động làm hòa với vợ thôi. Taehyung đại ngu ngốc.
Taehyung trở về sau bữa tối, anh cởi áo khoác đưa cho quản gia rồi ngồi xuống ghế, một lúc lâu không thấy bóng dáng Jungkook, anh liền lên tiếng.
"Chú Kwang! Jungkook đâu rồi?".
"Thiếu gia, cậu Jungkook vẫn ngủ trên phòng".
"Vẫn ngủ?".
"Là từ sáng, sau khi đi đăng kí thi bằng lái xe cùng cậu Hoseok về liền lên phòng đi ngủ, tới giờ vẫn chưa có dậy".
"Ông ngó qua em ấy không?".
"Đã gọi nhiều lần, cậu ấy đều nói là muốn ngủ nên tôi không tiếp tục làm phiền cậu ấy."
"Vậy là cũng chưa ăn gì luôn?".
"....Cậu Jungkook,... cậu ấy....từ hôm qua đến giờ đều chưa ăn gì". Ông nhìn sắc mặt Taehyung, mãi mới nói ra được hết câu.
"Từ hôm qua? Sao lại không nói với tôi?".
"Cậu đi suốt, tôi nào có gặp được cậu",
Taehyung không nói nữa, anh lại dựa lưng vào ghế rồi nhìn lên trần nhà, bàn tay đút trong túi quần liền cầm phải thứ gì đó cộm lên, anh chợt nảy ra ý nghĩ, liền dặn dò người làm làm vài món ăn nhẹ cho Jungkook rồi tự mình đem lên.
End 20

«  2 - 19

2 - 21 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 20 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm