Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần

Jungkook cả đêm không ngủ được, trong bụng đau âm ỉ, nóng ran, lại thêm khóc quá nhiều, đôi mắt đã sớm sưng húp. Cứ nghĩ rằng Taehyung đã đến công ty từ sớm, cậu lết thân thể mệt mỏi xuống nhà.
Khi đi qua phòng ăn, liền thấy Taehyung ngồi đó đọc báo, cũng không chú ý đến sự có mặt của cậu, cậu liền nhẹ nhàng quay trở lại phòng.
" Cậu Jungkook, mau vào ăn sáng". Một người làm quay ra liền trông thấy Jungkook, sợ cậu không nghe tiếng liền gọi rất lớn.
Liếc nhìn Taehyung, không thấy anh có bất kì động tác nào muốn ngước lên nhìn mình, Jungkook liền cúi đầu quay đi. " Tôi chưa đói, lát tôi sẽ ăn sau".
Đợi Taehyung đi làm, Jungkook lúc này mới dám rời khỏi phòng đi xuống nhà.
" Cậu Jungkook, để tôi hâm nóng lại đồ ăn". Một người đang ở trong bếp dọn dẹp, khi vừa thấy Jungkook liền vui vẻ kéo cậu ngồi vào bàn ăn.
" Cảm ơn, tôi thật sự không đói, chị cứ làm việc của chị đi" Jungkook lịch sự nói rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lúc đi ra đến cửa liền bị chú Kwang gọi lại.
" Cậu Jungkook!"
Jungkook đứng lại, cậu quay lại, nở một nụ cười với quản gia, nhưng trong mắt ông, sao trông cậu giống như đang khóc hơn vậy?
" Cậu định không ăn sáng thật sao?"
" Tôi sẽ ăn sau mà".
Quản gia nhìn lên đồng hồ, đã là hơn 9 giờ sáng rồi, sẽ ăn sau của cậu là bao lâu nữa?
Ông biết đêm qua hai người đã xảy ra cãi vã, có lẽ khá căng thẳng vì ông còn nghe tiếng đổ vỡ trên phòng nữa, nhưng khi nghe Taehyung dặn dò phải bắt Jungkook ăn uống thật đầy đủ, trong đầu ông đã nghĩ có lẽ sẽ không giận nhau được lâu đâu. Coi như không có gì xảy ra, quản gia tiến đến nhẹ nắm lấy cánh tay cậu kéo vào bếp.
" Nếu không ăn sáng, vậy thì mau vào uống một cốc sữa, một lát nữa cậu Jimin sẽ đến dạy học, cậu định bỏ học giữa buổi vì chết đói sao?"
" Pha cho cậu ấy một cốc sữa", Chú Kwang sau khi kéo ghế cho Jungkook ngồi liền nói với người làm, Jungkook cần được chăm sóc tốt.
Nhìn cốc sữa nóng hổi trước mặt, cậu thật chẳng muốn động tý nào, thật sự không có tâm trạng, sữa ngọt mà sao khi vào miệng lại đắng đến vậy?
Nghe tiếng còi xe ngoài cổng, Jungkook biết là Jimin đã đến liền một mạch chạy ra ngoài, đương nhiên cốc sữa cuối cùng cũng không có uống.
" Jimin!" Jungkook từ xa chạy lại, khi thấy Jimin bước ra khỏi xe liền gọi.
" Sao vậy? Nhớ tôi sao?????", Jimin mặt mày hớn hở hỏi, nhưng rồi lại ngạc nhiên khi thấy đôi mắt Jungkook sưng húp.
" Jungkook, sao mắt mũi lại thế kia?"
" Hmm!...tôi....tại ngủ nhiều quá" Jungkook ấp úng, cậu đưa tay lên xoa xoa bọng mắt, gượng cười.
" Ơ, thế tay bị làm sao?". Jimin nắm lấy bàn tay bị thương của Jungkook đưa lên trước mặt
" Không sao....., bị ngã chút, chỉ sây sát nhẹ" Jungkook vội vàng rụt tay lại, cậu quay đi chỗ khác, không thấy Hoseok đâu, liền lấy cớ đổi chủ đề câu chuyện. " Anh Hoseok đâu rồi?".

«  2 - 17

2 - 19 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 18 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm