Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Buổi phỏng vấn kết thúc, BaekHyun sau khi ra khỏi phòng thật nhanh đi ra ngoài, nhưng là chưa đi được bao xa liền bị một cánh tay thật mạnh kéo lại.
"Byun BaekHyun", Chanyeol thở không ra hơi giữ BaekHyun lại.
"Chuyện gì?", cậu quay lại, cố gắng thật bình tĩnh đối diện với anh.
"Em... thật sự không biết chuyện gì?.
"Ừ, không biết, chúng ta quen nhau sao?".
"Đừng có nói như không có chuyện gì. Tại sao lại xuất hiện ở đây? Tại sao lại là công ty của anh, em có ý gì?" Dường như Chanyeol đã nghĩ BaekHyun đến để tìm mình, trong tim len lỏi tia hy vọng, anh thật sự rất nhớ cậu.
"Tôi đến để làm việc, ngoài ra không có ý gì khác, không phải trước đây tôi đã nói nhất định tôi sẽ vào công ty làm sao? Đó là ước mơ của tôi, không phải vì anh, chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi". BaekHyun gạt hai tay ChanYeol ra khỏi vai mình, cậu quay lại mở cửa xe rồi đi mất, cậu không dám nán lại lâu, sợ rằng không thể kìm lòng mà tha thứ cho anh.
"Baekhyun!...Baekhyun!", ChanYeol cố chạy theo liên tục đập tay vào của kính gọi cậu nhưng không được, anh chỉ còn biết đứng nhìn theo chiếc xe khuất sau ngã rẽ.
"BaekHyun, có đúng là em không còn tình cảm gì với anh không? Nếu đúng vậy, tại sao lại xuất hiện trước mặt anh như vậy chứ?", Anh đứng thất thần tự nói một mình, cũng không biết TaeHyung đã đi đến từ lúc nào cho đến khi bị tiếng còi xe của anh làm cho giật mình.
"Nhìn thấy có người đẹp hay sao mà đứng đực ra vậy?", TaeHyung kéo kính xe ngó đầu qua trêu Chanyeol. "Lên xe đi, chúng ta cùng đi ăn trưa".
Suốt quãng đường, Chanyeol không hề nói câu nào, TaeHyung cũng không làm phiền anh. Không phải anh không biết Chanyeol đang bị thất tình, nhưng là không muốn đi sâu vào chuyện của người khác. Anh vốn là người như vậy, nếu không liên quan sẽ không bao giờ chủ động tham gia.
.....
" Hyungie! Cả ngày hôm nay em gọi sao anh không nghe máy?". Jungkook đã đợi TaeHyung rất lâu, là vì sợ anh giận chuyện để Jimin nghe điện thoại nên đã gọi cho anh rất nhiều nhưng anh không nghe máy.
"Anh bận". TaeHyung xuống xe đi một mạch vào nhà, cũng không thèm để ý ai kia đang lẽo đẽo chạy theo sau.
"Những lúc bận nhất, bận cực bận, anh đều bỏ ra cho em một phút tại sao hôm nay lại không?".
"Anh rất bận".
"Bận đến mức không cần em?".
"Không phải".
"Vậy thì là gì?", Jungkook đột nhiên đứng lại không chạy theo anh nữa.
TaeHyung đi được mấy bước, không còn thấy Jungkook lẽo đẽo theo sau liền quay lại. "Đồ xấu tính, em lại chuẩn bị giận".
"Không giận, em đâu có là gì đâu mà giận". Jungkook hậm hực quay mặt đi chỗ khác, nói cậu không giận dỗi là nói dối. Ngày thường được yêu thương chiều chuộng đã quen, tự dưng bị đối xử lạnh nhạt, trong lòng không khỏi không cảm thấy mất mát.
"Ai nói em không là gì?". Taehyung mi tâm nhíu chặt, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, từng bước đi xuống cầu thang tiến về phía Jungkook.

«  2 - 14

2 - 16 »

Bạn đang đọc truyện VKook| Em Là Của Tôi, 2 - 15 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm