Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Người ta nói thứ khó đoán nhất trên đời chính là suy nghĩ của người khác, thứ không ngờ nhất chính là vận mệnh của con người. Chỉ có thể nhìn thấy đối phương, ngàn vạn lần không bao giờ thấu tâm can người. Ở đời này vô tình gặp được một người, ngàn vạn lần không bao giờ biết người đó sẽ là gì trong cuộc đời ta.
Một lần vô tình nhìn thấy Jeon JungKook trong quán bar, cho dù là ép buộc người ta phải chen chân vào trong vận mệnh của mình, Kim TaeHyung chẳng bao giờ ngờ tới một ngày Jeon JungKook sẽ bước sâu tới như vậy, thậm chí đến lúc quay đầu nhìn lại chính bản thân mình đã không cách nào có thể đẩy ra.
Cho dù biết Jeon JungKook như một con dao nhọn, càng lấn tới sẽ càng bị thương nhưng bản thân Kim TaeHyung lúc này lại không thể nào buông con dao đó ra được nữa. Biết cậu một lòng một dạ yêu người khác, vẫn cố chấp ép buộc cậu bên mình. Biết cậu vì người đàn ông đó mà đau thương, chính bản thân cũng không đành ngang ngược với cậu.
Kim TaeHyung cúi đầu, chậm rãi cài lại từng khuy áo trên người Jeon JungKook. Từng nút từng nút một, đem chính những chiếc cúc mình vừa giật ra hiện tại đều cài lại toàn bộ, tự mình cẩn thận chỉnh lại cho gọn gàng. Trước nay Kim TaeHyung chỉ biết cởi áo đàn bà, không ngờ tới một ngày sẽ tự mình cài lại áo cho người khác, thật sự đáng cười.
Bên ngoài đã không còn người nữa, Kim Nam Joon và Kim Seok Jin đã rời đi rồi. Kim TaeHyung đứng dậy, bỏ qua ánh mắt ngơ ngác của Jeon JungKook mở chốt cửa đi ra ngoài.
Nhớ tới ngày hôm trước, Min Yoongi nhìn hắn nhạt nhẽo cười. Nói tình yêu chính là tình trạng của hắn lúc này, Kim TaeHyung còn cố chấp nói không đời nào như vậy. Hiện tại, có phải nên chấp nhận sự thật đó rồi hay không?
Cái thứ tình yêu mà Min Yoongi nói đó, Kim TaeHyung bây giờ chính là đang từng bước trải nghiệm.
.
Jeon JungKook ngẩng đầu nhìn bóng lưng người kia đang dần khuất sau cánh cửa, không kìm được mà ngẩn người. Ánh mắt của Kim TaeHyung vừa rồi, chính là loại ánh mắt mà cả đời này cậu không ngờ đến. Trước khi bị bàn tay người kia phủ lên trên mắt mình, Jeon JungKook đã kịp nhìn thấy đuôi mắt chân thành muộn phiền của hắn.
Không phải là nhìn lầm, cũng không phải là cố chấp nhìn không ra. Cho dù trước nay cậu luôn phủ nhận về những hành động kỳ lạ Kim TaeHyung đối với cậu, nhưng ánh mắt đó không phải chính là một loại cảm xúc đặc biệt hay sao?
Nghĩ tới mà phát run, Jeon JungKook đứng dậy bước ra ngoài, hai chân chợt bủn rủn. Nhìn lại mình trước gương một chút, không có dấu hiệu của chuyện hỗn độn vừa rồi, cậu cúi người cẩn thận rửa lại mặt rồi mới trở lại hội trường. Có lẽ Kim TaeHyung cũng đã trở lại phòng bên của hắn rồi, không biết đêm nay hắn có về hay không, chắc là sẽ không rồi.
Nhưng là hiện tại, nhất thời để chuyện của Kim TaeHyung sang một bên. Cả Kim Nam Joon và Kim Seok Jin đều ở trong phòng của Kim TaeHyung, không biết hai người họ thế nào. Chỉ là nghĩ tới, bỗng dưng lại thấy không còn lòng dạ nào nữa.
Mở cửa phòng, bên trong phòng của cậu là tập hợp của một vài kiểu người. Nói thế nào nhỉ, cũng có thể coi như là căn phòng của tập hợp những người ở đẳng cấp thấp hơn. Giống như loại người như Kim TaeHyung, giám đốc đài truyền hình và những diễn viên có tên tuổi thì ở phòng bên kia. Còn diễn viên không có tiếng tăm và trợ lý đạo diễn thì ở đây chẳng hạn,  mà người cấp cao nhất trong số những người cấp thấp này chính là Park Jimin.

«  Chap 24

Chap 26 »

#yaoi #highschool #nalu #sexy #imagines

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Đọc truyện (Vkook)(Longfic) Cậu là nam tớ vẫn yêu (Chuyển ver)

Đọc truyện 《VKOOK》 Bất chợt yêu em đến nhường này

Đọc truyện [ONESHOT][VKOOK] MUỘN MÀNG

Đọc truyện [HOÀN][VKOOK] NGOẠI TÌNH

Đọc truyện [Vkook] Anh còn nhớ em không?

Đọc truyện [OneShot] [VKook] Nước Mắt Hồ Yêu

Đọc truyện Định Lý Pytago | VKook

Từ khóa tìm kiếm