Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Thời khắc Hạ Lam bối rối đến mức không biết đáp lời thế nào, một vật dụng công nghệ cao trong túi xách đã cứu cô một bàn. Thứ ấy chính là điện thoại, và lúc này nó đang thực hiện công việc của kì đà cản mũi bằng phương thức nguyên thủy nhất: reo vang!
Văn Minh dù muốn dù không cũng phải rời tay, để Hạ Lam lấy điện thoại từ trong túi của mình ra. Cậu vẫn không để cô thoát hẳn, vừa ôm lấy vai cô vừa híp mắt ghi hận với chiếc điện thoại không biết điều. Và dường như hành động ghi hận này vô cùng rõ ràng hay sao ấy, vì chính Hạ Lam đang cầm điện thoại trong tay cũng có thể cảm nhận được. Cô hơi run tay, tự dặn bản thân sau này phải để điện thoại xa khỏi tầm với của nam chính một chút.
Người phá chuyện tốt của cậu ta bị cậu ta xử lý, ai biết được vật phá không khí của cậu ta có bị cậu ta hủy thi diệt tích hay không? Cô mới xuyên qua có ba tháng, còn chưa muốn thay điện thoại mới lần nữa đâu!
Màn hình hiển thị hai chữ "Thanh Tùng" đơn điệu, Hạ Lam hơi nhíu mày, tâm không nhịn được suy nghĩ. Bạn trợ lí "quàng tử vườn trường" này sớm không gọi, muộn không gọi lại chọn đúng thời điểm này là thế nào? Vừa mới thoát khỏi cú sốc Trịnh gia đã muốn nhảy qua phương thức tìm chết mới đấy à?
"Trợ lí của em lúc còn làm vụ khu Đông?" Văn Minh hỏi bằng giọng khẳng định, vẻ mặt cậu ta hòa nhã như không, nhưng Hạ Lam dường như có thể cảm nhận được, phía dưới sự bình tĩnh kia là muôn vàn lớp sóng dữ. Thanh Tùng, nằm cũng trúng đạn, tui xin tự thắp trước cho anh 1000 ngọn nến! "Nghe nói cả hai đều đã được nghỉ việc vô thời hạn, vậy mà vẫn còn thân thiết giữ liên lạc cơ à?"
"Vậy thì sao?" Hạ Lam tắt âm, cuối cùng cũng không nghe máy nữa mà ném nó vào túi "Với ai tôi cũng thân thiết giữ liên lạc hết - trừ cậu!"
"Hạ Lam giận dỗi?" Văn Minh thấy hành động này của cô, kết hợp với khuôn mặt cao ngạo và giọng nói dỗi hờn.. tự dưng cảm thấy người này giống hệt con mèo! Mèo quý sờ tộc, mèo quàng gia, bị người ta dẫm phải đuôi liền dựng ngược!
"Em bực mình vì tôi không gọi điện nhắn tin với em? Cũng không đưa cho em phương thức liên lạc?"
"Cậu bệnh à?" Hạ Lam bĩu môi đẩy đẩy Văn Minh đang cười vui vẻ bên cạnh mình ra. Lần này cậu rất phối hợp, lập tức buông tay quay người khởi động xe "Làm như tôi báu lắm!"
"Ừ. Không báu!" Cậu cười khẽ, nheo đôi mắt đẹp bắn một tia nhìn tôi biết hết qua phía cô "Chỉ có tôi là báu thôi! Số điện thoại của Hạ Lam là 09xx.xxx.xxx, tôi nhớ chứ, chỉ có điều tôi không dám làm phiền em suy nghĩ nên quyết tâm không gọi!"
"Cậu nhớ số điện thoại của tôi?" Hạ Lam hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó sực nhớ ra người này là nam chính bàn tay vàng lập lòe chói lóe đó. Cậu ta sở hữu khả năng nhìn qua liền nhớ thực ra cũng chẳng phải điều gì lạ thường "Từ lúc nào? Tôi đã thay đổi số điện thoại rồi mà!"
"Từ lúc biết em thay số tôi liền biết!" Văn Minh gật đầu "Thật ra cũng không lâu lắm đâu, vì mãi khi bác tài ở Trịnh gia tới đón chúng ta về biệt thự tôi mới hay rằng em mất điện thoại!"
"..."
"Đôi khi tôi cũng không phải vạn năng.." Cậu ta lao xe ra đường cao tốc, thuần thục điều khiển nó phóng đi "..Có rất nhiều chuyện tôi không nắm rõ, cũng có rất nhiều vấn đề vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi.."

«  Chương 97

Chương 99 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 98 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm