Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Trịnh Văn Hóa đến từ phía ngược lại, điều này chứng tỏ hắn ta vừa đi thăm ông nội trở ra. Hạ Lam nhíu mày, Ngọc Thái chẳng phải cam đoan đã sắp xếp rất kĩ cuộc gặp này cho cô hay sao? Vì lẽ gì khi cô vừa tới đây đã đụng mặt thiên địch lớn nhất này vậy?
Không lí gì anh ta không biết chuyện cô và Văn Hóa ở hai phía đối địch! Một là do Văn Hóa tới đột xuất, hai là do Ngọc Thái này cố tình!
Nhưng tới đột xuất nếu không được sự cho phép của anh ta cũng đâu lấy nổi thẻ mà vào. Dưới quyền cai quản trực tiếp của Văn Minh, chắc chắn Ngọc Thái không làm ra chuyện mắt nhắm mắt mở tự ý cho phép người ra vào đâu nhỉ. Và nếu không thể tùy tiện vào thì làm gì có chuyện người ta đến chỗ anh ta lấy thẻ anh ta quên cho được?
Mục đích của Ngô Ngọc Thái này là gì?
Lẽ nào Trịnh Văn Hóa vì không tìm gặp được cô nên nhờ anh ta gọi cô tới đây để dễ bề hành xử?
Bên cạnh có rất nhiều người, nhưng những người này đều chỉ chăm chăm những mối nguy bên cạnh ông Trịnh, toàn bộ điều khác họ đều không thèm để vào mắt. Nhưng nếu lúc này Văn Hóa kia muốn động tay với cô, cô gào thét các kiểu chắc họ cũng không tới mức bàng quan đứng xem đâu nhỉ?
"Đúng là có phong thái!" Hạ Lam ngẩng đầu, ngứa miệng chào một câu.
Không hổ danh sắp sửa nắm trong tay đầu rồng lớn nhất cả nước, mọi chi tiết trên người Văn Hóa đều được chú ý tỉ mẩn vô cùng. Bộ trang phục đắt tiền, mái tóc trẻ trung năng động nhưng lại vô cùng lịch sự, giày tây bóng loáng, làn da được chăm sóc kĩ lưỡng, khí thế bừng bừng..
"Chủ tịch Trịnh gia có khác!"
"Dĩ nhiên phải có phong thái!" Văn Hóa cao giọng, vênh mặt tiến sát cạnh chỗ Hạ Lam ngồi. Hẳn nhiên hắn ta cũng biết bên cạnh có người quan sát, và chuyện lục đục nội bộ này bị người ta nhìn thấy chẳng có gì hay ho "Cứ mãi vô dụng như các người thì nửa cái ghế Trịnh gia cũng đừng mơ có!"
"..." Hạ Lam cười nửa miệng, sau đó quyết định tắt điện thoại cất vào túi xách. Cô cẩn thận đeo lại quai túi, phòng thủ xiết chặt tay. Nếu chỗ Văn Hóa có động tĩnh khác lạ, cô nhất định sẽ đấm cho hắn một cái ngất tại chỗ, giữ con tin sau đó uy hiếp người để chạy trốn!
Người này không có sức mạnh nghịch thiên phi lí như nam nữ chính nên Hạ Lam rất tự tin cô có thể dùng hiểu biết về huyệt đạo của mình đánh ngất hắn ta. Đến lúc đó là tôi thảm hay cậu thảm còn chưa nắm chắc đâu nhé, nên bạn Hóa, đừng hòng manh động!
"Sao vậy? Một lời cũng không nói nổi?" Văn Hóa không hề có ý định động tay chân, chỉ ung dung giữ khoảng cách với cô mà nói chuyện.
Kì lạ thật, hắn nhờ Ngọc Thái gọi cô đến đây chỉ để lăng nhục tí cho vui thôi à? Hay chính hắn ta cũng không biết điều này mà hoàn toàn là chủ đích của vị bác sĩ kia? Anh ta tính làm thí nghiệm về tình cảm của những người trong gia đình họ Trịnh đấy à?
"Quả nhiên, loại như cô chỉ lúc thành công mới dám to mồm, ngay khi thất bại liền sợ hãi co thành một cụm!"
"Chủ tịch, cậu đang cố khuyên tôi nên mạnh mẽ hơn, trở lại Trịnh gia giành cổ phần đấy à?" Hạ Lam bất đắc dĩ lắc đầu, muốn kết thúc thật nhanh cuộc tranh luận vô nghĩa này "Chúng ta đã cạnh tranh công bằng, khu Đông của cậu, Trịnh gia của cậu, tôi thua cuộc rời đi không hề đòi hỏi, cũng chẳng thèm để ý cách đuổi người văn hóa của cậu... Vậy mà cậu vẫn còn có ý kiến?"

«  Chương 95

Chương 97 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 96 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm