Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Không để cho Hạ Lam chìm trong thế giới ảo tưởng quá lâu, điện thoại bị ném trên mặt bàn vốn im lìm đột nhiên vang vọng âm báo tin nhắn tới!
Cô nhấc nó lên, trên màn hình hiển thị một dòng tin nhắn nho nhỏ: "Nếu không phiền cho phép tôi gọi !"
Hạ Lam nghi hoặc nhìn dãy số có phần quen thuộc trên màn hình, trong lòng không nhịn được có chút vui vẻ xa lạ. Lẽ nào là Văn Minh?
Cậu ta mở máy thấy số điện thoại của cô rồi nên sốt ruột nhắn tin gọi điện lại cho cô đúng không? Nhưng sao không dùng số kia mà phải lấy sim khác thế này? Hay một cái để phục vụ công việc còn một cái dành cho đời sống riêng tư?
Thôi kệ đi, miễn cậu ta còn biết đường liên lạc lại cho cô là được rồi! Hừ, sau khi nói chuyện với Văn Minh xong, Hạ Lam nhất định sẽ ghi âm lại rồi đập thẳng vào mặt Trần Duy..
Anh nói tôi là con cờ? Nói tôi không còn giá trị? Nói cậu ta không cần tôi?
Xin lỗi!
Nhầm to rồi đồ nam phụ ạ!
Hạ Lam âm thầm nở hoa trong lòng, mở khóa máy vào phần tin nhắn muốn nhắn lại. Đúng lúc này dãy số kia nhấp nháy trên màn hình, ý đồ muốn thông báo cho cô rằng: "ai đó" không kịp chờ cô đồng ý đã vội vã gọi điện tới!
"Xin chào!" Hạ Lam lạnh giọng, giả bộ cao ngạo "Tôi Hạ Lam đây, cho hỏi ai đấy ạ?"
"Hạ Lam.." Bên kia vang vọng một giọng nam xa lạ, Hạ Lam hơi thất thần, cố gắng lắng tai nghe lại một lần nữa "..Tôi là Ngọc Thái, bác sĩ ở TL!"
"Bác sĩ Thái?" Mất một lúc lâu sau cảm giác trống rỗng trong lòng mới đi khuất. Hạ Lam gượng cười, nén xuống sự mất mát khó tả "Chào anh! Không biết anh gọi tôi có chuyện gì hay không?"
"Cứ có chuyện gì mới có thể gọi cho Hạ Lam tiểu thư hay sao?" Ngọc Thái cười nhẹ, dường như nghe thấy cả sự sững sờ và ngạc nhiên của cô "Chẳng lẽ chúng ta không phải là.. bạn?"
"Tôi không nghĩ chúng ta thân thiết đến thế!" Hạ Lam hơi khó chịu, cảm thấy sự đùa cợt này chẳng vui vẻ gì. Nói thật, lúc này trong lòng cô còn dâng trào cảm giác xúc động muốn cúp máy luôn đi cho xong!
Quái lạ thật đấy. Thời gian trước đây khi mới gặp người này chẳng phải Hạ Lam cảm thấy ưa thích, muốn gần gũi lắm hay sao. Tự dưng theo thời gian, khi mà cô quyết định bắt đầu một cuộc sống mới và cả việc phát hiện Ngọc Thái kia không phải người cô muốn tìm.. cảm giác đó chìm hẳn đi. Bà giờ đây, khi mà cô đang không vui, nghe thấy giọng nói của người ấy, tưởng tượng ra khuôn mặt của người ấy lại khiến cô khó chịu.
Thì ra đúng là thời gian và sự xa cách có thể làm cho tình cảm của con người phai nhạt. Những tưởng tình yêu năm năm thanh xuân dài dằng dặc của cô với Đăng Khoa sẽ khiến Hạ Lam day dứt cả đời. Nào ngờ xoay người một cái, lúc mà cô chuyển linh hồn đến một ngôi "nhà mới", tiếp xúc với những con người mới, cuộc sống mới.. mọi thứ đều thay đổi cả.
Không còn những ngày chạy theo bước chân dài lạnh lùng của Đăng Khoa.
Không còn những tối lùng sục tìm anh ta khắp các quán bar trong thành phố, cố gắng khuyên nhủ anh ta trở về nhà.
Không còn những đêm cô thầm rơi nước mắt vì người đó vô tình buông lời nói đầy đắng cay với cô...

«  Thông Báo

Chương 95 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 94 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm