Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hạ Lam thật sự muốn gào vào mặt Hồng Ngọc rằng: tôi ở đâu liên quan quái gì đến cô!
Thế nhưng lúc này chưa tiện, cô còn phải lợi dụng gương mặt giả trang thanh thuần của vị này để đạt được mục đích của mình. Vậy nên là, cô nhịn!
"Chào Hồng Ngọc!" Quay mặt về phía nữ chính, Hạ Lam chậm rãi đưa mắt quan sát người này một lượt.
Hồng Ngọc lúc này đang mặc một món đồ trong bộ sưu tập mùa thu cửa hàng Hạ Lam mới nhập về. Váy hoa nhí sáng màu, cổ áo cánh sen, thắt nơ nhỏ, phần eo con kiến cũng được tô điểm bằng một sợi ren thướt tha, chân váy bồng bềnh xinh đẹp, theo từng bước đi của Hồng Ngọc mà tung bay. Kết hợp với khuôn mặt ngây thơ và mái tóc đen thuần yểu điệu đúng chuẩn một cô tiểu thư chưa hiểu sự đời, cả ngày sống trong nhung lụa bao bọc.
Ây da, đúng là muốn làm nữ chính cũng chẳng phải điều đơn giản, vốn liếng gì đó nhất định phải có. Có nhiều nữa là đằng khác!
"Cậu có vẻ không chào đón mình lắm nhỉ?"
"Chào đón kẻ đuổi mình đi được mới là lạ đấy!" Trần Duy nhanh bước đến trước mặt nữ chính, giúp cô nàng ẩn thân trước cái nhìn như dùi của Hạ Lam.
Cô không nói vội, chỉ im lặng nhíu mày nghe ngóng thông tin tiếp theo. Kẻ đuổi mình đi? Ý của nam phụ này là Hạ Lam đã ra chân đá Hồng Ngọc khỏi nhà?
Ồ, có vẻ thú vị gớm nhỉ! Người tiễn bước cô nàng là Văn Minh kia mà, sao trước mặt thầy giáo này lại chuyển sang thành cô rồi? Lẽ nào nữ chính vẫn ôm mộng với nam chính, nghĩ rằng anh ta đuổi mình đi do cô tác động?
Tư duy thoát tuyến!
Không hiểu khả năng tưởng tượng của bà nàng này cao siêu đến cỡ nào nữa đây!
"Hồng Ngọc vẫn còn hiền chán, nếu là tôi, cô còn lâu mới đứng đây nói chuyện được!"
"Anh Duy hát hay quá nhỉ!" Hạ Lam cười cười, sắc bén đưa mắt nhìn về phía sau anh ta. Nữ chính giống như thỏ con bị thiên địch nhìn thấy, hốt hoảng níu lấy vạt áo Trần Duy. Biến hóa nho nhỏ này rơi vào mắt anh ta dĩ nhiên trở thành cô nàng sợ hãi vì bị Hạ Lam uy hiếp, vậy nên anh ta dù không muốn ở nơi công cộng bị người khác để ý cũng phải trừng mắt lườm lại cô.
Bảo vệ ác quá, không hổ danh là vệ sĩ bình bông!
"Nhưng chuyện riêng của phụ nữ cũng muốn xen vào.. Hay là anh xem, chỗ này vẫn còn rất nhiều váy, có phải anh cũng muốn một cái hay không?"
"Cô.."
"Hạ Lam, thầy Duy là giáo viên của tụi mình đó.." Hồng Ngọc trải qua sự sợ hãi nhất thời, bặm môi buông tay khỏi áo Trần Duy, kiên quyết tiến thêm một bước khuyên giải "..Cậu đừng nói những lời thiếu tôn trọng như vậy!"
"Ô hay, cô gọi người ta là anh được, vì sao tôi lại không?" Cứ nhìn cái mặt diễn của cô tôi lại mắc buồn nôn được không? Hạ Lam hừ lạnh, nghe thấy trong câu nói của Hồng Ngọc còn hàm ý khác biệt. Bay giờ đã chuẩn bị hết hè, còn vài ngày nữa hai người sẽ phải quay lại đời sinh viên. Trần Duy còn là giáo viên trong trường Hê Hê cô đang theo học, có phải đợi đến lúc vào học năm cuối rồi, cô ta sẽ kích động anh ta gây khó dễ cho cô không?
"Hồng Ngọc tiểu thư cũng không cần độc chiếm đến thế!"
"..."
"Hay là.." Hạ Lam cười tủm, nhanh chóng nhảy vào trước khi người khác kịp nói "..Hai người có quan hệ gì khác nữa nên mới như vậy, còn tôi thì không nên không thể?"

«  Chương 91

Chương 93 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 92 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm