Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Bên ngoài trời vẫn mưa rả rích, màn hình ti vi lập lòe sáng cũng không khiến không khí bên trong ấm áp hơn được bao nhiêu.
Văn Minh không thèm để tâm đến bộ phim kinh dị vẫn đang chiếu trên màn ảnh lớn, cũng không thèm nghe tới những âm thanh gào thét thê lương phát ra từ loa. Cậu với tay tắt tiếng, bình thản ngắm nhìn người đang nửa nằm nửa ngồi bên cạnh mình. Hạ Lam đã ngủ gật từ nửa tiếng trước, dường như đúng với lời cam đoan của cô, mấy bộ phim kinh dị tép riu này chẳng thể khiến cô mảy may lo sợ gì hết. Thậm chí nó còn có tác dụng ru ngủ tốt hơn gấp mấy lần những bài hát ru hiện hành.
Nhưng người này cũng rất cứng đầu, dù đã gật gù muốn gục cũng nhất quyết không ngả sang bên cậu mà chúi người về cạnh tay vịn ghế. Văn Minh biết, trong lòng Hạ Lam, khúc mắc về cậu vẫn tồn tại, hơn nữa còn rất sâu.
Cô vốn dĩ không phải cô gái bình thường, ác ý với cả thế giới, sự đa nghi đan xen khiến Hạ Lam tự mình lập lên cho mình cả một dãy dài hàng rào phòng thủ, không cho phép bất kì kẻ ngoại lai nào bước vào. Văn Minh trước đây cũng giống như cô, không muốn ai tiến đến nội tâm của cậu, nhưng Hạ Lam lại giống như một cơn cuồng phong kì lạ. Cô tới, cuốn sạch mọi khúc mắc trong lòng cậu, giống như định mệnh, lại kiểu như số phận đã sắp đặt sẵn sàng. Trong vô thức chính cậu lại có cái suy nghĩ hai người sẽ phải gặp nhau, phải gắn bó với nhau như vậy...
Người bên cạnh đột nhiên nhíu mày khó chịu, có vẻ lạnh, cũng có chút bực bội vì không thể cựa quậy tự do. Văn Minh thở dài, miễn cưỡng đứng dậy tắt ti vi. Không gian chợt tối sầm, nhưng với người đã quen với bóng tối như cậu tuyệt không có gì khó khăn cả. Vươn tay ôm lấy bóng hình nhỏ bé kia, Văn Minh vừa chậm rãi cảm nhận từng nhịp tim của Hạ Lam, vừa bế cô trở lên cầu thang. Mỗi bước chân nho nhỏ đều dịu dàng và chậm rãi, chỉ sợ rằng mình động mạnh sẽ khiến người trong lòng tỉnh giấc..
*
Thật ra nếu cậu ta có động không mạnh, người ngủ thính như Hạ Lam cũng sẽ biết!
Cô tự cảm thấy cả người đung đưa không vững, sau đó khi mở choàng mắt liền thấy mình đã nằm gọn trong lòng ai đó! Nín thở một hồi, Hạ Lam căng thẳng tới mức tự mình có thể xuyên qua tiếng mưa rơi mà nghe thấy tiếng tim mình đập gia tốc. Mạnh thật mạnh, tựa như muốn lao ra khỏi lồng ngực. Cũng may lúc này Văn Minh đã tắt hết điện, nếu không Hạ Lam cũng khuôn mặt nóng bừng này thật sự không biết nên đối mặt với cậu ta thế nào nữa!
Quãng cầu thang bình thường chỉ vài bước chân là hết, hôm nay tự dưng dài đến lạ lùng. Cô không dám cựa, cũng không dám nín thở lâu, sợ rằng mình hành động khác biệt sẽ bị Văn Minh phát hiện là đã tỉnh. Yên lặng nhắm nghiền mắt, giới hạn thị giác khiến thính giác và khứu giác càng nhạy bén. Dần dần, tiếng tim cậu ta đập, mùi hương của Văn Minh, hơi thở nhẹ nhàng.. Hạ Lam đều có thể cảm nhận được.
Hơn nữa còn rất rõ ràng.
An toàn và dễ chịu.
Hạ Lam, đây có phải nơi cô muốn hay không?
Nhẹ nhàng đặt Hạ Lam lên giường êm, Văn Minh sửa lại chăn đệm cho cô, sau đó đặt một nụ hôn nhẹ lên trán. Cô cảm nhận được sự nóng cháy từ đó truyền đến, dần dần khuấy động khắp thân thể, khiến thân nhiệt Hạ Lam tăng vọt. Yên lặng thật lâu, dường như Văn Minh còn lưu luyến chưa rời. Tiếng mưa rơi rào rào cũng không lấn át toàn bộ âm thanh, cô hồi hộp chờ đợi tiếng bước chân của Văn Minh quay đi, nhưng thật lâu cũng không thấy.
Mãi tới khi sự kiên nhẫn của cô lên đến đỉnh điểm, người này mới nhẹ nhàng buông một câu: "Ngủ ngon!" Sau đó nhón chân ra ngoài, đóng cửa.

«  Chương 85

Chương 87 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 86 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm