Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Giây phút kinh hoàng nhanh chóng qua đi, Hạ Lam thân kinh bách chiến, nổi danh gặp qua nhiều người đẹp gấp rút nhắm mắt trấn định. Cô thầm cười trong lòng, haha, lúc này ai ra đây xem dứt khoát sẽ thấy một bức tranh âm dương đối lập. Và trong đó, Văn Minh kia là mặt sáng xinh đẹp, còn cô, cô vinh dự được làm mặt tối xấu xí đây này!
Hừ, nếu là thân thể trước kia của Hạ Lam thì tốt rồi, mặc dù hơi tường thành một xíu nhưng bù lại sẽ trẻ lâu. Hơn nữa ít ra tóc tai của cô cũng không kinh thế này, mặt cũng không xấu tởm thế này!
Chớp mắt một cái, Hạ Lam chậm rãi nở lại nụ cười Đông Thi đầy tính xã giao của mình. Chỉ thấy cô còn chưa kịp bình tâm, người đẹp Văn Minh đã đứng dậy chuẩn bị rời đi! Ấy ấy, còn chưa có biết phòng ở đâu, đi dễ dàng như vậy làm sao được?
Hạ Lam nhìn người đối diện coi mình như không khí, im lặng bước qua cô, trong lòng tự dưng có cảm giác hơi bị bực!
Dù gì cô cũng là tiểu thư Hạ gia bao năm, đi đâu cũng được người săn đón, kính ngưỡng etc các kiểu. Ngoại trừ mối tình 5 năm thất bại với Đăng Khoa ra trước nay chưa có ai dám bơ cô theo kiểu này đâu!
Ầy, nên quen thôi, giờ này cô đâu còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc nữa?
Thay đổi lớn quá thể.. Chẹp, nhưng thà rằng biến đổi thành một kẻ không tiền đồ, được sống một cuộc sống mới vẫn hơn là chết lãng xẹt khi vẫn thanh xuân đúng không?
Hạ Lam ảo não nhớ đến gia đình ở bên kia và vài chuyện linh tinh bên lề, tự dưng tâm trùng xuống, tĩnh lặng không ít.
"Văn Minh, nhà chính phía bên này!" Hạ Lam thấy cậu ta đi về hướng ngược với cửa nhà lập tức chạy theo. Cọng rơm cứu mạng ngốc nghếch này phải nắm cho chặt mới được!
Văn Minh nghe tiếng cô gọi nửa ngạc nhiên nửa nghi hoặc quay lại. Sóng biển vừa dịu lại trong lòng Hạ Lam lập tức ào ào như thác lũ!
Đẹp trai quá!
Quá đẹp trai!
Tỏa sáng như mặt trời luôn!
Văn minh của nhân loại cũng chỉ đến mức này là cùng chứ gì!
Khuôn mặt hoa lệ hoàn mỹ, làn da hơi trắng quá mức do ở lâu trong nhà không ra ngoài. Mỹ cảm mịn màng như nước làm người đối diện vừa thấy đã có xúc động muốn chạm vào, xoa lên, mãi mãi không ngừng lại!
Đôi mắt hoa đào sắc bén đen nhánh, hàng mi dài thật dài chớp động tựa cánh bướm đêm. Một hàng mày kiếm hơi xếch lên cao điểm thêm mấy phần anh khí, mấy phần chính trực. Mũi cao thẳng như vẽ, môi mỏng nhếch lên tựa như khinh bạc lại tựa như kiêu ngạo.
Thêm một nét bút, thiếu một nét bút đều làm hỏng đi sự tinh tế của người này!
Trời ạ!
Giống như tạo vật hoàn hảo nhất của tạo hóa, được ông trời dày công đắp nặn vậy!
Đáng tiếc người này tóc lại mượt như não.. Đáng tiếc, quá đáng tiếc..
Ơ, mà hình như có gì đó sai sai!
Cái gì nhỉ?
Đúng rồi!
Thế giới này có phải do ông giời đắp qué gì đâu, tất cả đều là ham muốn ảo tưởng vô ngần của mụ tác giả nào đó!
Hừ hừ, người đẹp thế này mà dám cho bị ngu! Đúng là đồ vô lương tâm mà!
Haizzz, nhìn Văn Minh im lặng thế kia có điểm nào giống kẻ thiếu thốn trí lực chứ? Phong khí tổng tài gì đó đều hiển lộ cả rồi, quá bức người luôn!
"Này, đi đâu vậy?" Người phía trước sau khi ném cho cô cái nhìn không rõ cảm xúc liền bỏ đi thẳng. Thái độ coi người như không khí này đúng là quá mức đáng ghét! Đừng có mà kì thị người IQ cao nhé ông nội!
Văn Minh không chậm bước, cũng không thèm chờ cô, bóng lưng cao lớn kia làm Hạ Lam cảm thán thêm lần nữa. Đúng là viết sách thích phóng bút thế nào thì phóng bút, cái chiều cao kinh hoàng không phải ở độ tuổi 18 này là thế nào? Văn Minh này phải cao ngang Đăng Khoa nhà cô, sau này không khéo cậu ta còn cao hơn ấy chứ.
Chậc, mình thấp một mẩu thế này nếu gọi Văn Minh kia là cậu em  đúng là có hơi bị ngại..
"Đợi một chút!"

«  Chương 7

Chương 9 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 8 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm