Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Loạng choạng chạy khỏi căn phòng ghê tởm.
Hạ Lam ra đến sảnh, vượt qua cả đám đông mà chen lên một chiếc taxi vừa trờ tới. Cô mặc kệ ánh mắt hiếu kì của tài xế, chậm rãi đặt tay lên ngực, bình ổn nhịp tim của mình lại.
Nói ra một địa chỉ, Hạ Lam dứt khoát nằm ra ghế sau, chán ghét xoa xoa tay hi vọng da gà rụng bớt.
Đám người kia đúng là quá đáng, nhưng còn không phải do cô ngu tự chui đầu vào rọ hay sao? Từ trưa nay lão Dương dê đó đã tìm cớ từ chối không ăn trưa với cô rồi, tối nay cô còn cố chấp chạy tới bên đó làm loạn đòi gặp hắn, chưa bị hắn đè ra là đã may mắn lắm rồi!
Hạ Lam ơi là Hạ Lam, mày đừng tưởng một thân võ công mèo cào của mày là đủ dùng! Trong đó nhiều người như vậy, mỗi kẻ tiện tay vung một phát là đủ khiến mày nằm bẹp rồi! Cô rùng mình đưa tay lên che mắt, sự lạnh lẽo từ đáy lòng dâng lên kết hợp với cái nóng rực của thân thể khiến Hạ Lam muốn lịm đi. Khi nãy cũng may đám người đó đột nhiên muốn vũ thoát y gì gì đó, đẩy cô ra xa. Nhân cơ hội không ai cầm giữ, Hạ Lam đã bỏ mặc tất cả tương lai hoặc sự hợp tác gì đó, cũng bỏ ngoài tai luôn những lời chửi bới khinh khi của bọn họ mà lao ra cửa, trốn chạy như một con ngốc!
Đây đúng là chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời của cô!
Xem đi!
Nhỏ bé biết bao! Hèn hạ biết bao!
Hạ Lam luôn tự hào mình tự lập tự cường, ấy vậy mà giờ đây chính bản thân mình còn không thể bảo vệ. Bỗng dưng cô cảm thấy mệt mỏi, sự yếu đuối thật lâu không xuất hiện xông đầy não. Hạ Lam muốn tìm ai đó để dựa vào, ai cũng được, miễn là người ấy có thể khiến cô cảm thấy an toàn..
*
Ngay khi bữa tiệc tuyên bố bước sang giai đoạn hai, Văn Minh xoay người ra khỏi khán đài, tiến thẳng đến phòng chính trị. Nơi này tồn tại song song với phòng phục vụ đặc biệt nhưng dĩ nhiên không "vui vẻ" bằng bên đó nên rất ít người tới. Những vị ở đây đa phần là người thanh cao, chán ghét thể loại chung dụng xác thịt tạp nham dơ bẩn. Bọn họ gặp mặt thường niên hàng năm là để bàn luận chính sự, vậy mà đám cặn bã kia lại có thể cùng nhau phóng tung! Đất nước rơi vào tay bọn chúng, đúng là không muốn suy cũng không được!
"Còn trẻ mà đã giữ mình?" Một người đàn ông ngồi trong góc âm trầm khen ngợi "Chủ tịch SM, tôi bội phục cậu đấy!"
"Ngài Trương quá khen rồi!" Văn Minh đưa tay chỉnh lại cặp kính đen trên mặt. Cậu vốn không thích lộ mặt nên làm gì đó để che lại là lẽ dĩ nhiên rồi. Ban đầu không ít người tỏ ra khó chịu với cung cách này của cậu, bởi họ nghĩ rằng Văn Minh chỉ là hạng tiểu bối mà gặp người lớn còn dám đeo kính. Nhưng sau đó khi tiếp xúc làm việc, khi biết gia thế phía sau cậu.. Không ai còn dám coi thường Văn Minh nữa, càng không dám ý kiến gì với cung cách của cậu "Tôi lại thấy một người hơn sáu mươi vẫn vững vàng như cụ mới đáng để con cháu học hỏi đấy ạ!"
"Haha, mau lại đây!" Ngài Trương kéo Văn Minh qua chỗ mình, mấy người còn lại trong phòng cũng vô thức bị hấp dẫn, tiến đến vây quanh hai người.
Vòng trong vòng ngoài toàn những quan chức cao cấp của chính phủ cùng nhau ngồi thảo luận vấn đề kinh tế với một tổng giám đốc trẻ. Mỗi người một câu, mỗi người một ý kiến, nhất thời, cả căn phòng nhỏ đều rộn rã cả lên..

«  Chương 77

Chương 79 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 78 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm