Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hạ Lam không rời đi ngay, mục đích chính của cô khi đến nơi này còn chưa thực hiện được đâu!
Tiến đến cánh cửa phòng mình trên tầng ba, im lặng đứng nhìn nó một phút có lẻ.. Lúc này Hạ Lam mới nhận ra một sự thật đau đớn: cô không cầm chìa khóa!
Ngày hôm đó rời đi Hạ Lam có khóa cửa cẩn thận, sau đó cùng với Văn Minh trở về thành phố kia, lại trải qua một hồi máu tanh mưa gió cuối cùng điện thoại của cô còn biến mất không dấu tích, đừng nói gì tới mấy thứ nhỏ nhặt như chìa khóa này.
Bây giờ nên làm thế nào?
Đến tận đây rồi còn phải về? Đừng có hòng! Hạ Lam không bao giờ làm chuyện vô ích như thế!
Cô có nên nhờ quản gia mở giúp cửa phòng không nhỉ? Nhưng nhỡ như họ cũng không có chìa khóa thì sao đây? Hay gọi thợ phá khóa tới làm việc? Không ổn lắm thì phải, vừa lích kích đánh động mọi người lại không chắc chắn có thể xong việc, nghe nói chìa khóa trong nhà này đều là hàng có uy tín..
Ây, nhưng nhỡ đó chỉ là quảng cáo thôi thì sao? Uy tín thì uy tín, chứ trước đây bạn Minh chả dùng đồ nghề mở khóa ầm ầm đấy à? Chưa kể vụ cậu ta đột nhập thư phòng, còn chuyện cậu ta mấy lần vào phòng cô giữa đêm nữa chứ..
A, phải rồi!
Trịnh Văn Minh!
Lúc này cậu ta đang dạo chơi phía dưới, Hạ Lam chỉ cần chạy xuống đó nhờ vả cậu ta là xong! Nếu Văn Minh không làm thì sao? Khi nãy cô bắt chuyện với cậu ta còn không được, lúc này nhờ vả cậu ta thật sự sẽ giúp ư?
Ôm nỗi thất vọng trong lòng, Hạ Lam đặt tay lên nắm cửa, khe khẽ xoay một vòng tượng trưng. Nào ngờ không xoay thì thôi, xoay một cái cửa lập tức bật mở!
Ôi chúa ơi!
Văn Minh chụy chẳng thèm cưng nữa! Ông trời lúc này đã ưu ái chụy rồi!
Thế nhưng nụ cười trên miệng vừa nở chưa lâu, khi cô nhìn rõ được không gian bên trong, nó đã chợt tắt. Căn phòng vốn gọn gàng sạch sẽ nay ngổn ngang đủ thứ đồ đạc linh tinh. Sách vở chất đống, những kệ gỗ chồng lên nhau, máy tính hiện đại, dây rợ lằng nhằng.. Má! Vậy ra các bà dọn sạch thư phòng bên kia bằng cách chuyển nó sang chỗ tôi đấy à? Còn nữa, cái nhà này thiếu gì người làm đâu cơ chứ, cắt một vài vị lên đây dọn gọn vào không được à?
Thôi được rồi..
Xuôi xuôi!
Hạ Lam tự lẩm bẩm an ủi, dù sao bản thân cũng chẳng sống ở chỗ này nữa nên mặc kệ họ muốn biến nó thành nhà kho ra sao thì ra. Cô đưa tay chốt cửa lại từ bên trong, còn cẩn thận kéo một kệ gỗ nặng ra để chặn lại phòng trừ có người tò mò tiến vào. Với tay bật đèn, không gian quen thuộc phía trong hiển hiện trước mắt. Hạ Lam không nhớ rõ ràng mình để món đồ quý giá bạn Minh tặng ở đâu, thế nên dù muốn dù không cô cũng vẫn phải lục tìm toàn bộ tủ quần áo. Chỉ loanh quanh đâu đó trong đây mà thôi, nếu nó vẫn ở chỗ này, cô chỉ cần kiên nhẫn tí chút là sẽ ra ngay!
Nếu như tìm thấy rồi, Hạ Lam nhất định sẽ mặc áo trễ ngực, đeo nó trên cổ đi lại quanh nhà cho bạn Hồng Ngọc nhìn thấy. Tiện thể nhắc khéo bạn Minh rằng, nếu đã tặng đồ cho gái thì tốt nhất nên chọn đồ độc, chứ đụng hàng kiểu này.. Thà đừng tặng còn hơn!
Thế nhưng trời rất phụ lòng người, Hạ Lam lục tung cả tủ đồ, lại lôi hết gầm giường gầm ghế, tủ bàn.. Ra xem nhưng tuyệt nhiên không thấy bất kì thứ gì cả!
Quái lạ.
Quần áo hàng hiệu, những món đắt tiền Hạ Lam tiện tay mua ngày đi chung với Văn Minh vẫn còn đây, vậy thì vì lí gì mà sợi dây chuyền kim cương đen đó lại biến mất không dấu tích? Nếu nói người làm chuyển thư phòng sang bên này sau đó tiện tay lấy đi, thì hẳn nhiên thứ mà bọn họ "tiện" không chỉ có món này. Lòng tham con người vô đáy, làm gì có chuyện chỉ lấy một mà không lấy hai?
Chẳng lẽ Hạ Lam làm mất?
Không đúng.. Cô nhớ rõ ràng đêm hôm đó trở lại nhà, Hạ Lam tháo bỏ toàn bộ lớp trang điểm cầu kì trên người sau đó nhét viên kim cương ấy vào tủ...

«  Chương 67

Chương 69 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 68 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm