Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Rốt cuộc cũng bình an đến được trước cửa Trịnh gia.
Vì hành động không nề hà nguy hiểm khi nãy của Văn Minh làm tâm cô gái nào đó cảm động mà không dưới mười lần Hạ Lam tìm cách bắt chuyện với cậu ta. Bắt nhiều nhưng chẳng được đáp trả một lần, mặt cô cũng sắp dày lên hàng chục cm rồi đây này!
Vẻ mặt nam chính vẫn lạnh lùng xa cách y hệt như vậy, Hạ Lam vứt xấu hổ qua một bên, chăm chú quan sát người này. Cậu ta không thèm nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm nhắm nghiền như thể muốn miễn dịch với toàn thế giới. Trên người chỉ tùy ý khoác một bộ đồ đơn giản, áo sơ mi trắng và quần âu đen, không hề có điểm gồ lên hoặc nhầu nhĩ nào cả. Vậy là.. Không đem theo điện thoại?
Hạ Lam đang nghi ngờ Văn Minh có quen thuộc với cán bộ cao cấp phía trên, thế nên khi nãy gặp tai nạn mới mặc kệ cô ra ngoài ung dung ngồi trên xe triệu tập người đến giải quyết. Và việc mấy chục xe hoành tráng thế kia đến lôi vị công tử của cảnh sát trưởng về đồn cũng có hơi hư cấu. Chẳng phải có người quen trong ngành liền được ưu tiên sao? Đây hắn ta còn có hẳn bố làm to lại chẳng được nhờ vả gì?.. Chỉ có một khả năng, đó chính là có người còn to hơn bố hắn ta ép xuống, khiến Tình Trường và Dung Dung không-thể-không-về-đồn! Nhưng nếu cậu ta không đem di động theo thì làm sao liên hệ được với người khác? Hay là.. Có vệ sĩ ẩn mình phía sau âm thầm bảo vệ Văn Minh? Khi thấy cậu ta gặp rắc rối lập tức thông báo?
Đúng rồi!
Văn Minh coi trọng an toàn bản thân như thế, làm sao có chuyện trở về đây, sống trong nhà cô mà không ai bảo vệ chứ! Chắc chắn sau lưng cậu ta lúc này có một cơ số người đi kèm, có điều bọn họ ẩn thân quá tốt, khiến cả cô cũng không nhận ra mà thôi.
Nói vậy.. Không biết chuyện cô "rình rập" xem bọn họ mua đồ ở trung tâm mua sắm có bị đám vệ sĩ này phát hiện không nhỉ? Và nếu phát hiện, họ có báo lại với Văn Minh hay không? Cậu ta mà biết cô rình coi như thế.. Nhục quá! Đổi tên thành Hạ Lưu cho rồi!
"Hai đứa tới thăm ông hả?" Bố Trịnh đang ở vườn tỉa mấy cành hoa nhỏ, thấy Hạ Lam và Văn Minh tiến đến thì giả lả cười.
Chắc chuyện Dung Dung chưa đến tai ông ta, nếu cô nàng mà gọi về rồi, bố Trịnh bình tĩnh được đến thế mới lạ! Còn lúc này ông ta diễn vui vẻ đến vậy, dĩ nhiên là có lí do: bên kia có cả một đội ngũ y bác sĩ khám chữa cho ông nội đang bàn luận, nếu để họ biết nội bộ gia đình lục đục tất nhiên chẳng hay ho gì.
"Mau vào đi! Ông đang nằm nghỉ trên tầng ba đó!"
"Tầng ba?" Hạ Lam hơi nhíu mày ngạc nhiên, khu vực đó vừa cao vừa xa, di chuyển bất tiện làm sao thích hợp để ông nội dưỡng bệnh được chứ? Hừ, trước muốn hại Văn Minh nên đá cậu ta lên trên đó, nay lợi dụng ông nội ốm yếu cũng muốn ngược đãi cả ông sao?
Trong lòng cô tồn tại hai thái cực mâu thuẫn, vừa thấy thương cảm cho ông Trịnh lại vừa có một chút.. khoái trá! Ông nội, thử hưởng thụ cảm xúc của Văn Minh trước đây một chút xem nào, hẳn là thú vị lắm đấy nhỉ!
"Con biết rồi, bố cứ làm việc đi ạ!"
Cô không đi ngay mà đến chỗ mấy vị y bác sĩ đang tranh luận đến đỏ mặt bên này hỏi thăm tình hình. Tiến triển bệnh của ông nội không mấy khả quan, mặc dù dùng rất nhiều phương thức nhưng thật sự ung thư đã tới giai đoạn cuối mất rồi, khó khăn là không thể tránh khỏi. Giờ này việc chữa hết bệnh là điều ngoài tầm với, việc họ có thể làm cũng chỉ là tiếp tục kéo dài sự sống và tránh không để ông phải chịu đau đớn mà thôi.
Càng nghe bọn họ nói những lời tuyệt vọng, sắc mặt của Văn Minh càng u ám. Hạ Lam thấy vậy liền biết ý không hỏi thêm nữa, kéo tay áo sơ mi của cậu, muốn cùng cậu lên tầng ba. Nào ngờ Văn Minh lại tránh khỏi tay cô, cúi đầu nhẹ giọng: "Cô đi trước đi, tôi muốn ra ngoài suy nghĩ!"

«  Chương 66

Chương 68 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 67 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm