Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hạ Lam nhịn xuống cảm giác muốn móc mắt mình ra rửa lại một lần. Gương mặt gì đây chứ? Đúng là xúc phạm người nhìn quá thể mà! Lông mày dày kẻ ngang, môi vẽ trái tim, má đỏ hồng như hai trái cà chua.. Quá khủng khiếp!
Nguyên chủ, mắt thẩm mỹ của cô nhất định là có vấn đề nặng nề đúng không? Thể loại trang điểm trét hết lên mặt kiểu này cũng có thể làm ra được, tôi đúng là nên có cái nhìn khác về con người của cô!
Đưa tay hất mái tóc xơ cứng của mình về phía sau, Hạ Lam có thể liếc thấy trong gió lớp phấn dày trên mặt mình bay bay bay.. Ớn thiệt, không hiểu bạn Nguyễn Hạ Lam này dùng mấy tiếng đồng hồ mới trát xong đống này lên mặt?
Còn cái cô Hồng Ngọc này nữa, mang tiếng bạn thân người ta mà thấy người ta tạo hình ghê tởm kiểu này cũng không góp ý là sao? Bạn bè kiểu gì kì cục vậy? Hay cô cũng thấy kiểu này đẹp nên mới để kệ Hạ Lam lộng hành?
Vừa nghe Hồng Ngọc kể lại vài chuyện vớ vẩn để thu thập tin tức vừa âm thầm phân tích tình hình. Rất nhanh cổng trường Đại học Hê Hê đã hiện ra trước mặt hai người. Chân trước Hạ Lam vừa bước ra khỏi cổng, chân sau chưa nhấc lên đã có một chiếc xe xịch tới trước mặt hai người. Tài xế chuyên nghiệp bước xuống, thuần thục làm động tác mở cửa xe vô cùng ưu nhã.
Hạ Lam vốn đã quen với kiểu phục vụ này nên nhanh chóng nói cảm ơn rồi lên xe. Hồng Ngọc cũng lúng túng leo lên bên cạnh cô, hai má vẫn còn đỏ hồng vì ngại ngùng.
"Thưa tiểu thư, lịch trình như thường ngày ạ?" Tài xế lễ phép hỏi nhỏ. Nhưng câu hỏi nhỏ này lại gây ra cho Hạ Lam một vấn đề to đấy nhé!
Như thường ngày là thế nào vậy cha nội? Mọi ngày sau khi tan học Hạ Lam này sẽ làm gì? Đi đâu?.. Trời ạ! Chuyện này đa phần chỉ xoay quanh nam nữ chính, sinh hoạt ngày thường của một nữ phụ như cô ai thèm viết ra chứ?
"Cô có gì dặn dò không?"
"Chú cho cháu về nhà trọ trước đi ạ.." Hồng Ngọc nhìn cô một cái rồi nhanh miệng trả lời "Sau đó Hạ Lam muốn đi đâu liền đưa cô ấy đi!"
"Chú đưa cháu về thẳng nhà là được!" Hạ Lam không nhìn Hồng Ngọc, nguyên chủ và người này rất thân thiết với nhau, trả lời hộ nhau như thế là bình thường thôi mà nhỉ? "Cảm ơn chú!"
Quãng đường sau đó không quá dài, Hạ Lam lặng yên lắng nghe hai người còn lại trong xe trao đổi vài vấn đề nho nhỏ. Lơ đãng thế nào lại lơ đãng tới tận nhà họ Trịnh - nơi cô sắp sửa đến!
Trong truyện viết biệt thự nhà họ Trịnh rất lớn, đẹp tới mức làm người ta choáng ngợp. Nơi này cách khá xa trường học của Hạ Lam nên mỗi ngày cô đến trường đều phải có người đưa kẻ đón.
Giúp việc trong nhà nhiều vô số kể, nếu gom hết lại để đếm cũng phải lên đến con số thiên văn chứ chẳng ít đâu! Thế nhưng ngần ấy người lại chỉ chăm chăm phục vụ vài nhân vật mà thôi.
Người đầu tiên là trưởng gia: ông nội Trịnh! Người này đến bây giờ còn chưa biết đến sự vô dụng của nguyên chủ Nguyễn Hạ Lam nên vẫn rất yêu quý cô nàng. Đối xử hòa nhã, không chấp trẻ con nên không cần quá phòng vệ.
Thứ hai là: bố Trịnh! Nếu theo đúng nguyên tác thì đây chỉ là lão già dê yêu nhất bị ngược. Trong gia đình không có tiếng nói, luôn bị vợ lấn áp dắt mũi, khỏi cần quan tâm!
Kẻ thứ ba là mẹ kế Đào Nương. Đây đúng chuẩn mẹ kế trong mơ, ngoài miệng ngọt tựa mía lùi, nhưng trong lòng luôn toan tính xấu xa hòng hãm hại người khác. Nhờ công lớn của bà ta mà nam chính nhỏ bé đáng thương mới có thể biến thân từ thông minh tỏa sáng sang ngu ngốc không thuốc chữa!

«  Chương 5

Chương 7 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 6 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm