Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Vừa lúc đồ ăn cũng được bê ra đầy ắp một bàn. Hạ Lam bĩu môi, không thèm quan tâm nam phụ khuyết não, chăm chú ăn đồ ăn của mình.
Theo trí nhớ nửa quyển của Hạ Lam thì nguyên chủ và nam phụ này chẳng khi nào đụng độ, thậm chí Trần Duy này còn không hề biết tới sự tồn tại mờ nhạt của Nguyễn Hạ Lam. Mãi đến khi bài tập cuối kì ngu ngốc kia ập đến, nguyên chủ làm việc nhóm với Hồng Ngọc mới khiến vị thầy giáo này có ấn tượng với cô.
Dĩ nhiên ấn tượng ban đầu này xấu vô cùng, đến nỗi Trần Duy chẳng màng chức danh đầy tính đạo đức của mình mà mắng chửi nguyên chủ, ép Nguyễn Hạ Lam tránh xa nữ chính ra.
Ầy, não của nam phụ này có lẽ kết cấu không đúng chuẩn bình thường. Theo quan điểm của anh ta, trên đời chẳng có ai quan trọng bằng nữ chính, tất cả những tồn tại không tốt đẹp, có thể gây ảnh hưởng xấu tới nữ chính tốt nhất nên biến mất hết đi!
Hơ, hay thiệt đó! Kiểu người cố chấp cuồng thế này có thể dung hòa với bộ não tri thức tiên tiến của một thầy giáo hay sao? Đúng là sức sáng tạo của nhân loại quá vô hạn, bạn tác giả tưởng tượng vượt xa khả năng tiếp thu của cô rồi! Chắc sau này phải bỏ thời gian đọc thêm truyện trò các kiểu mới được, tự dưng Hạ Lam thấy sự hiểu biết của mình về thế giới này quá ít ỏi.
Sau khi giải quyết xong xuôi mọi thứ, hai người vẫn giữ thái độ thù địch cùng nhau làm việc. Trần Duy không đưa cô trở về hoặc thả cô hoạt động tự do mà dẫn cô lên đến tầng lầu lúc đầu cô và Văn Minh tới. Hai người cùng đi đến một căn phòng chờ trống rỗng, ngồi đối diện nhau uống nước trà thân mật nói chuyện.
Haha, cái thân mật kia dĩ nhiên không có rồi. Trần Duy mang theo máy tính còn đỡ, vừa dặn cô ngồi yên chờ đợi vừa mở máy tập trung làm việc của mình. Hạ Lam bên này quá thảm, máy tính mới mua của cô dính virus nên ném trên xe Văn Minh. Điện thoại cũng tương tự, màn hình các thứ đen sì sì nên chẳng thể làm gì giải buồn. Khốn thật! Ở đây chờ đợi vô nghĩa thế làm gì chứ? Văn Minh đi khám liên quan gì đến cô?
"Một chút nữa sẽ có vài thứ giấy tờ cần tới thân phận vợ cậu chủ của cô, chịu khó mà ngồi yên đi!" Trần Duy thấy Hạ Lam thiếu kiên nhẫn ngồi xuống chiếc ghế đối diện liền tốt bụng lên tiếng.
Anh nhìn quanh phòng một lượt, chỗ này là phòng chờ vip của bệnh viện nên dĩ nhiên sắp xếp rất đơn giản. Bốn bức tường sơn vàng nhạt, bộ bàn ghế êm gọn gàng, một bộ cốc chén tinh xảo, lại đặt thêm gốc cây xanh bên cạnh. Trên tường trổ một cửa sổ nho nhỏ nhìn về hướng thành phố tấp nập, những con đường chằng chịt và xe cộ đi lại như mắc cửi. Ồ, hẳn là cô ta thấy nhàm chán lắm đây!
Con người này lúc nào cũng như thiêu thân lao vào mấy cuộc vui thâu đêm, chẳng hề có chút trách nhiệm nào với cuộc sống.. làm sao có thể chịu nổi sự yên lặng này chứ?
Khác hẳn với Hồng Ngọc của anh, cô ấy vừa dịu dàng lại tĩnh mịch. Dù là không gian như thế nào cũng không cảm thấy khó chịu hay bất mãn. Nếu lúc này Hồng Ngọc ở đây cô ấy sẽ làm gì nhỉ? Đôi mắt đen nhánh to tròn sẽ nhìn xoáy vào anh, vui vẻ hỏi anh mấy vấn đề kinh tế cô ấy chưa hiểu hết, sau đó Hồng Ngọc sẽ tiếp nối nêu ra nhận định thông minh của mình.. cô ấy sẽ khiến anh bị cuốn vào cuộc nói chuyện ấy tới mức không dứt ra được.
Hẳn là vậy. Ít ra anh sẽ không cần ngồi đối diện với máy tính nhàm chán thế này!
Hừ, vậy mà không hiểu vì lí do gì cậu Văn Minh lại không đồng ý để Hồng Ngọc giúp đỡ, thay vào đó lại cho Hạ Lam này đến? Chẳng lẽ chỉ là do cái danh vợ chồng ảo kia? Hay cô ta đã câu được cậu ấy đến giường rồi? Cậu Minh vẫn còn nhỏ, làm sao tránh thoát được móng vuốt kinh hoàng của cô ta chứ..

«  Chương 43

Chương 45 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 44 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm