Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Công cuộc hưởng thụ ngày hôm qua dĩ nhiên không phải do Hạ Lam bao, cô chỉ lo làm đẹp, bạn Văn Minh ra trả tiền từ khi nào còn không hay biết.
Ừ, cũng chỉ là chút tiền nho nhỏ, cậu ta muốn thể hiện bản lĩnh đàn ông thì cứ việc. Sau này Hạ Lam mời cậu ta đi ăn uống gì đó sau là được. Dù sao đời cũng còn dài, dịp còn nhiều, chút nợ nần kia muốn là có thể trả ngay.
Sau khi rời khỏi spa, Hạ Lam còn tiếp tục yêu sách Văn Minh dẫn mình đi tìm mua máy tính. Cậu ta rất ôn hòa, rất thoải mái, rất nhẹ nhàng.. tới mức khiến cô chột dạ.
Vì sao người này không tra hỏi lí do cô có mặt ở Bảo Bối? Cậu ta đã biết trước hay đang đợi cô khai? Cũng có thể Văn Minh chẳng xem đó là chuyện quan trọng, vì dù cô có biết cũng chẳng thể làm ra được chuyện gì to tát..
Hai người trở về nhà khá muộn, ngay khi tắm rửa xong xuôi, Hạ Lam mở hàng mới, ung dung check email. Văn Minh thấy cô có nhu cầu làm việc cũng không ngăn cản, cậu ta cẩn thận giúp cô pha cafe sau đó tự về phòng của mình, thực hiện tốt lời khuyên của bác sĩ: trẻ nhỏ phải ngủ đúng giờ!
Nào ngờ ngay lúc Văn Minh thiêm thiếp, dưới phòng khách có tiếng gào thét đau thương của Hạ Lam, sau đó là âm thanh đập đồ rồi cuối cùng là bước chân ngàn cân của cô rầm rập trở về phòng.
Cậu kéo chăn mỏng che ngang bụng, mắt không buồn mở ra nhưng nụ cười trên miệng lại sâu không lường được. Virus nữa rồi đúng không? Email không phải thứ để mở bừa đâu cô gái ngây thơ ạ!
*
Sáng sớm hôm sau, Hạ Lam chưa ngủ đủ đã bị người lôi dậy, đá vào nhà tắm dội nước cho tỉnh!
Haha, nói kiểu làm màu thế thôi, chứ thật ra ngay khi Văn Minh bước chân vào phòng cô, sự phòng vệ sâu tận trong xương đã đánh tỉnh Hạ Lam vốn ngủ không sâu giấc dậy. Cậu ta nhìn cô ngái ngủ ngồi lên thủ thế, đôi mắt đen thẫm lộ ra ý cười mỉa mai, Văn Minh tiến đến cạnh cửa sổ, tàn nhẫn kéo "xoẹt" một phát khiến ánh sáng bên ngoài tràn vào. Thỏa mãn nhìn vẻ mặt như nuốt phải ruồi của cô, cậu ta đơn giản buông một câu lãnh đạm: "Còn trẻ đã thiếu rèn luyện, ngủ nướng gì chứ, dậy đi, chúng ta về!"
Về?
Về đâu?
Trở lại thành phố có Trịnh gia sao?
Đừng đùa, chẳng phải cô vẫn đang chạy trốn giới truyền thông à? Mới lánh đi được ngày rưỡi đã đòi người trở lại là sao? Chẳng lẽ Văn Minh có chuyện gì quan trọng tới nỗi không thể cùng cô diễn màn kịch uyên ương "trăng mật muộn" này nữa? Nhưng nếu thế thì liên quan gì tới cô? Cậu ta tự đi mà về, Hạ Lam phải ở nơi này chơi thêm vài hôm đã, cảnh đẹp hôm qua cô còn chưa đi hết đâu!
Ờ, mà thế quái nào mình lại ngoan ngoãn như thế? Sáng sớm bị nắng chiếu thẳng vào mặt không hề tức giận, thấy cậu ta đẹp trai nói một câu bá như nam chính ngôn tình liền cun cút nghe lời đi vô nhà tắm?
Hạ Lam tự dưng cảm thấy bực bội, cô súc miệng thật nhanh, rửa mặt qua loa rồi tung cửa đi ra ngoài, ý đồ phản nghịch rõ nét. Thế nhưng cửa vừa mở, hình ảnh bên ngoài đẹp như một bức tranh thời phục hưng khiến cô á khẩu, lời treo ra cửa miệng bỗng dưng bốc hơi hết luôn! Văn Minh mặc sơ mi trắng sạch sẽ, mái tóc đen ngắn vẫn còn hơi ẩm ướt, dưới ánh sáng nhẹ nhàng của bình minh, toàn thân cậu ta lấp lánh như thể đang phát sáng!

«  Chương 41

Chương 43 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 42 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm