Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hạ Lam không cần quay mặt lại cũng biết ngay người vừa đến là ai. Trịnh Văn Minh.. cậu ta chẳng phải đang ung dung dự hội nghị hay sao? Tự dưng xuất hiện ở đây, còn có thể đến ngay phía sau mà cô chẳng hề phát hiện là thế nào?
Cằm của Văn Minh đặt rất gần, ngay bên vai Hạ Lam. Hơi thở nóng ấm của cậu ta thoang thoảng ngay bên tai, khiến làn da mẫn cảm của cô ngứa ngáy không yên. Hạ Lam cựa mình một cái, cố gắng thoát khỏi vòng tay đầy ám ảnh của nam chính. Ai ngờ ý đồ chưa thực hiện xong cô đã có cảm giác ánh mắt của cậu ta sắc bén hướng về phía Ngọc Thái. Tự dưng lông tơ trên người cô dựng đứng, bản năng của người mẹ trỗi dậy khiến Hạ Lam có mong muốn lao đến trước Ngọc Thái, ôm lấy anh ta mà che trở trước cái nhìn sát thủ của Văn Minh.
Cậu ta giống như đoán biết được ý định của Hạ Lam, nhíu mày nhìn cô một cái, sau đó dùng tốc độ rất nhanh nắm lấy tay cô, cưỡng ép cô cùng mình đi xuống tầng 1, tránh xa khỏi tầm ảnh hưởng của vị hoàng tử bạch mã đẹp đẽ kia.
"Cậu lo sợ cái gì chứ?" Hạ Lam bị nắm cổ tay đến phát đau. Lần thứ 1000 từ sau khi xuyên sách cô phải lên tiếng thắc mắc: Mẹ kiếp, bạn Minh, bạn chắc chắn bản thân bị bệnh tim sắp chết?
Khỏe như voi, làm màu làm mè..
"Chính cậu cũng biết rõ chỗ này không có phóng viên."
"..." Văn Minh đột nhiên dừng hẳn lại, hai người di chuyển một mạch từ lầu hai xuống dưới bãi đỗ xe của Bảo Bối. Không gian rộng lớn đầy những xe cộ đắt tiền song lại không có một chút sự hiện diện của con người.
Cô đứng ngay phía sau cậu ta, ánh sáng màu vàng nhạt khe khẽ buông tỏa trên sườn mặt tinh xảo của Văn Minh. Nhìn từ góc độ của cô, cậu ta đẹp vô cùng, giống hệt như một pho tượng được điêu khắc trong thời kì phục hưng, vừa tinh mĩ lại có góc cạnh rõ ràng.
Trong một khắc thời gian đông đặc, Văn Minh đột ngột buông tay. Cậu ta xoay phắt lại, ép cô vào tường, nụ cười trên khóe môi sâu và nguy hiểm: "Tôi đâu phải vạn năng, có vài chuyện tôi nghĩ nát óc cũng không ra kết quả đâu!"
"Chuyện.. Chuyện gì?"
Hô, ép vào tường cơ!
Kích thích gớm!
Hạ Lam lui lại một bước, chỉ thấy chân mình đã chạm đến kịch tường. Khí tức của Văn Minh bao vây lấy cô, khoang mũi sực lên hương vị quyến rũ của cậu ta, khiến Hạ Lam buông lỏng phòng bị và mỉa mai trong lòng.
Ừ, từ bé đến giờ còn chưa thử qua cảm giác này.. Ra là, cũng không tệ!
Các gái à, nếu sau này các gái có cờ rút, nhất định phải thử kiểu này một lần! Xem, Hạ Lam cô không thích Văn Minh, vậy mà bị cậu ta dồn ép tim còn đập thình thịch thế này cơ mà. Mẹ kiếp, đập còn ác hơn khi nãy gặp Ngọc Thái nữa, kinh khủng quá...
"Tôi cảm thấy khó thở, yêu cầu đồng chí lui lại hai bước, trả lại không gian xanh cho tôi!"
"Vì sao không bao giờ.." Nghe được câu này của Hạ Lam, nụ cười trên khóe môi anh tuấn của Văn Minh càng khắc sâu hơn. Đôi mắt đen của cậu ta hơi nheo lại, vui vẻ thấy rõ ".. Cô nhìn tôi bằng ánh mắt đó?"
"Ánh mắt nào?" Má Minh lại suy nghĩ thoát tuyến gì đây? Nói chuyện không thể nào hiểu nổi! "Cậu nói gì vậy?"
"Chính là cái nhìn đắm đuối khi nãy!" Cậu ta đột nhiên ngưng cười, nghĩ tới chuyện gì đó khó chịu nên nhíu mày "Chẳng lẽ tôi không đủ hấp dẫn? Không bằng một phần của tên bác sĩ đó?"

«  Chương 40

Chương 42 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 41 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm