Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hai người dùng xong tráng miệng lập tức lên đường đi tiếp. Hạ Lam lăn ra ghế sau, thoải mái tháo đệm ngủ ngon lành. Văn Minh không cản cô, cũng không phá giấc ngủ của cô, cứ yên tĩnh như vậy lái xe cả mấy trăm km.
Lúc Hạ Lam lơ mơ tỉnh lại, đã thấy siêu xe của Văn Minh đánh vào một gara lớn. Trong gara này cũng đầy nhóc những chiếc xe xịn với giá trị vài chục con số không. Người bình thường mê xe nếu sờ một cái thôi cũng thấy thỏa mãn suốt đời!
Cậu ta tắt máy, chậm rãi nhoài người về phía sau dùng hai tay véo lấy hai bên má cô, lạnh giọng nén cười: "Dậy ngay! Heo lười!"
"Cậu nói ai?" Hạ Lam gầm gừ, xe dù tốt đến mấy cũng không bằng được giường. Ngủ trên này thời gian lâu khiến mấy đốt xương của Hạ Lam nhức nhối, cô vừa ngồi dậy một cái, chúng lập tức thi nhau răng rắc kêu lên "Ăn ngủ đúng giờ là quy chuẩn đánh giá con người điều độ hiểu chửa?"
"Ồ, đúng giờ?" Cậu ta buông tha hai má cô, bước xuống khỏi xe "Ngủ trưa bốn năm tiếng tính là đúng giờ! Cô khoa học quá cơ!"
"Ghen tị!"
Hạ Lam bĩu môi nhận xét, sau đó cũng bước xuống khỏi xe, theo chân Văn Minh ra ngoài. Chỗ này là một biệt viện rất rộng rãi, màu sắc chủ đạo là màu xanh với hàng loạt những cây cối được sắp xếp theo lối hiện đại. Gara Hạ Lam và Văn Minh đang đứng đối diện với một lối đi cắt ngang qua vườn cây. Chỉ cần đi xuyên qua con đường này sẽ tới được ngôi nhà nhỏ thấp thoáng xa xa. Trời đã dần tối, sắc xám dần dần lan tỏa khắp chốn nhưng không cách nào đánh bại được ánh đèn vàng vọt vừa bật lên rực rỡ.
Cô theo chân cậu ta đi thẳng, hai người vừa thưởng cảnh vừa chậm rãi đi. Hạ Lam đưa mắt liếc qua Văn Minh, chỉ thấy đôi mắt đen của cậu ta thâm trầm hẳn lại, tựa như đang suy nghĩ chuyện gì đáng hoài niệm lắm.
Nơi này là nơi nào?
Chốn cũ?
Văn Minh này chẳng phải từ nhỏ đều sống trong nhà chính họ Trịnh hay sao? Tự dưng lòi ra một chốn cũ là thế nào?
Hay đây là nơi lúc cậu ta trốn ra ngoài thường xuyên lui tới? Nhưng nếu như vậy cũng đâu cần nhìn với đôi mắt day dứt kiểu kia?
Cậu ta thật kì lạ, có quá nhiều điều Hạ Lam không nắm chắc về người này. Lần đầu tiên cô cảm thấy tính tùy ý của mình không tốt, chẳng chịu suy nghĩ đã vội vàng đòi hỏi hợp tác với cậu ta rồi. Nên hay không nên.. Chung quy lại đã chẳng thể hối hận và quay lại được nữa.
"Chỗ này cách thành Nam 200km!" Văn Minh nhìn ra sự phức tạp trong mắt cô, cậu ta nhỏ giọng "Nếu muốn biết thêm thông tin thì bật gps lên mà soi!"
"Nhà cậu?" Hạ Lam nhón chân nhanh chóng chạy lên đi ngang bằng với Văn Minh, cậu ta nhướn mày khinh thường chân ngắn một phát, sau đó cũng thả chậm bước chân "Mắt thẩm mỹ cũng không tệ nhỉ!"
"Không cần khen!" Cậu ta bĩu môi "Mẹ chồng cô mắt thẩm mỹ dĩ nhiên là tốt!"
"Căn nhà này của mẹ cậu?" Hạ Lam không nhịn được nhìn lại một lượt, bảo sao cậu ta lại có vẻ mặt đầy hoài niệm thế kia, thì ra nơi này là nơi mẹ cậu ta từng sống.
Văn Minh mất mẹ sớm, nhưng lúc mẹ cậu ta ra đi cậu ta đã nhận thức được hết mọi thứ rồi. Từ nhỏ Văn Minh chỉ được duy nhất mẹ yêu thương, thế nên ấn tượng về mẹ đối với cậu ta hẳn nhiên là sâu sắc lắm.
"Bà ấy để lại cho cậu trước khi mất sao?"

«  Chương 34

Chương 36 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 35 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm