Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Ngay khi Hạ Lam cảm thấy mệt bã người, mồ hôi bắt đầu túa ra thì con xe hoành tá tràng của Văn Minh xuất hiện. Cô lao ngay đến, ra hiệu cho cậu ta mở cửa rồi ngồi phịch vào tránh nắng. Văn Minh lắc đầu thương cảm, sau đó nhanh chóng mở điều hòa giúp cô. Cậu thuần thục khởi động xe, chầm chậm lái ra đường cao tốc.
Luồng gió mát mơn trớn trên da, đuổi hết những giọt mồ hôi hạt đậu chuẩn bị rơi rớt. Hạ Lam chìm người trên ghế, đưa mắt nhìn sang Văn Minh kèm theo thái độ ghen tị lồi lõm.
Rõ là cùng nhau di chuyển, ấy vậy mà người chạy chỉ có cô còn cậu ta thong dong thoải mái bước là thế nào? Khoảng cách cũng có hơn 20cm thôi mà, đâu cần tỏ ra ưu việt vượt trội thế chứ? Hừ hừ, chân dài cũng thôi đi, thế tuyến mồ hôi của bạn đâu hả bạn Minh?
Thời tiết tháng sáu này chính là kiểu đứng im cũng vã mồ hôi như tắm đó, bạn đi dưới trời nắng chang chang mà một giọt cũng không rơi là thế nào?
"Con người tôi quá ưu tú.." Văn Minh chợt thở dài, cảm thông và buồn bã "Cô ghen tị cũng đúng thôi.."
"Cậu nói cái khỉ gì đấy?" Hạ Lam rùng mình bĩu môi, cuối cùng cũng quay người nhìn thẳng "Cậu định đi đâu? Cãi lời ông nội đấy à?"
"Tôi mới có 5 tuổi, lấy đâu ra tâm lí nổi loạn chứ?" Văn Minh cười đầy ẩn ý, châm chọc nói ra "Nếu có cũng là do vợ thúc đẩy, đều không phải lỗi của tôi!"
"Cậu định đổ tội lên đầu tôi à?" Hạ Lam nhếch môi, lôi điện thoại từ trong túi áo ra muốn liên hệ với ông nội. Dưng mà hạng tôm tép như cô lấy đâu ra số chứ?
Chậc, ở đây cô có lưu số điện thoại của mấy thư kí trong phòng làm việc của ông, có nên gọi cho họ không ta? Cơ mà chuyện đó đã lan đến công ti là cái chắc rồi, chỉ sợ đám người ấy thấy cô xuống bùn như thế lập tức chán ghét, kéo số của cô vào danh sách đen rồi thôi.
"Không đơn giản thế đâu cưng ạ!"
"Xì, chẳng biết đùa gì hết!" Văn Minh bĩu môi ghét bỏ "Chút nữa đến nơi rồi gọi sau, cô cứ nghỉ ngơi đi, hôm nay cô dậy sớm đến trường còn gì?"
"Cậu biết tôi vất vả vậy mà còn tạo thêm việc cho tôi à?" Hạ Lam chỉnh lại ghế ngồi, thoải mái tựa lưng. Xe đắt tiền có khác, đồ đạc nội thất gì đó trong này đều êm ái vô cùng, tạo cảm giác chẳng khác gì đang lăn lộn trên giường hết "Gần đây có chỗ nào ăn uống tạm ổn không? Tôi muốn đi ăn trước!"
"Khoảng 5km nữa có một nhà hàng, tôi đã đặt chỗ trước rồi!" Cậu ta gật đầu nhìn động tác thuần thục của Hạ Lam, coi bộ nỗi nghi ngờ về thân phận thật sự của cô cậu ta vẫn giữ khư khư trong lòng.
Hô hô, tò mò đi, để tâm quan sát điều tra đi!
Cậu đùa giỡn với tôi được, thế vì lí gì tôi không được phép trêu ngươi lại cậu?
Không khí trong xe chùng hẳn xuống, Hạ Lam cảm thấy không muốn nói chuyện, cũng tự nhận ra mình và người con trai này chẳng có chủ đề chung nào để nói nên nhất quyết im lặng. Văn Minh không ép buộc cô, cậu ta đưa mắt nhìn sang, thấy Hạ Lam nhắm mắt giữ sức liền vươn tay chỉnh lại loa. Tiếng nhạc nhè nhẹ du dương vang vọng khắp không gian, ôn hòa xoa dịu tâm hồn đầy vết thương của con người.
Cả hai bay bổng với những suy tính của riêng mình, mãi đến khi xe dừng hẳn lại nhà hàng bên đường mới thôi.
Văn Minh đánh xe vào gara, cậu ta không giữ thái độ lịch sự giúp cô mở cửa xe nữa mà nán lại ghế lái nghe điện thoại. Không hiểu là ai gọi cho cậu ta, khiến gương mặt bình thản lại cương nghị kia hiện lên mấy tia trào phúng. Thậm chí có lúc cậu ta còn bật cười hẳn thành tiếng, ngọt ngào cao vút, ai vô tình đi qua cũng đưa mắt ngoái lại nhìn người này một lần.
Nơi đây đúng là cách khá xa đô thị kia, nhưng cậu ta không lo mình nổi bật quá bị người ta nhận ra à? Hoặc có kẻ nào cuồng quá mức lại chụp ảnh quay phim, tung hình ảnh cậu ta lên mạng thì sao? Bị nhà họ Trịnh nhận ra giả bộ như vậy chẳng phải nguy hiểm lắm à? Hay Văn Minh tự biết quầng sáng nhân vật chính của mình chói lòa, nếu chưa đến thời điểm tác giả cho phép chưa có ai dám phát hiện ra cậu ta giả ngu?

«  Chương 33

Chương 35 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 34 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm