Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Tiếng hô vang vọng khắp sảnh làm ai nấy đều cứng người. Hạ Lam cố gắng giữ tâm kiên định nhìn qua đó, một đám gồm ba kẻ bịt mặt, trên tay lăm lăm khẩu súng.. ừ, đúng là súng thật! Hơn nữa trên người một trong ba tên còn quấn theo thuốc nổ, xem ra hôm nay không phải đến đây chỉ để cướp bóc thông thường.
Hạ Lam có xúc động muốn chạy đi tìm Tịnh Nhi, cô nàng giờ này hẳn là vẫn lang thang trong kia, hí hửng đọc mấy thứ kinh tởm này này. Khốn thật, nhỡ như Tịnh Nhi chọn xong sách chạy ra đây tìm cô rồi bị chúng bắt được thì sao? Một xác hai mạng cô thật sự không gánh được tội đâu!
Tầng năm chủ yếu bán sách, chỗ này cũng đa phần là trẻ con và các thiếu nữ mới lớn mà thôi. Đáng lẽ muốn cướp bọn chúng phải lên tầng mười hai hoặc ở tầng tám, chỗ đó là hai khu vực bán đồ trang sức quý giá nhất toàn bộ trung tâm.
Trong lúc cô âm thầm phân tích tình hình, bên dưới đã réo vang chuông báo động. Hạ Lam nhìn ba tên cướp cuống cuồng lùa toàn bộ đám người trên sảnh đến một khu vực thông thoáng. Cô cũng không ngoại lệ, lập tức bị kéo đi. Không dám manh động, Hạ Lam ngoan ngoãn đi phía trước tên cưới, cẩn thận nhìn xem Tịnh Nhi có bị bắt đến tập trung hay không.
Hoàn toàn không thấy dấu tích!
Cô nàng vẫn còn trong kia đọc truyện hay đã bỏ mình rời đi rồi?
Hừ, Tịnh Nhi không phải con người kiểu đó, mặc dù cô nàng không thông minh nhưng lại trọng đạo nghĩa. Kiểu này chắc chắn là đang dấm dúi góc nào đó đọc truyện dâm ô rồi! Vậy cũng tốt, không bị chúng tóm, khả năng gặp nguy hiểm giảm đi nhiều!
Len lén thở dài, Hạ Lam ngồi xuống cạnh mấy đứa nhóc. Bọn chúng tâm lí rất yếu, vừa bị dí súng vào người đã lập tức khóc thét lên. Nhất thời cả tầng năm vang vọng tiếng ồn, tiếng nháo nhác, tiếng la hét.. làm người ta khó chịu!
Một trong ba tên cướp cầm súng ngắn, bực bội bóp cò! Đoàng một tiếng thật lớn, chỉ thấy đèn trần rụng xuống, rơi loảng xoảng trên sàn. Sau đó hắn quát: "La thêm tiếng nữa tao bắn vỡ sọ hiểu không?"
"Huhu, mẹ ơi.."
"Cứu con.."
Một vài đứa nhóc nhỏ tuổi hoảng hốt nhìn quanh, lại nhìn đến đèn trần vừa rơi lập tức khép miệng. Âm thanh nức nở khàn khàn bị nén sâu trong cổ họng. Hạ Lam không có tâm làm người hùng gì đó nên dĩ nhiên cô sẽ không lên tiếng. Cầm chặt cuốn truyện ngu ngốc trên tay, giảm thấp sự tồn tại của mình, Hạ Lam đứng vào hàng.
Cảnh sát làm việc rất nhanh, ngay sau hồi chuông cảnh báo kéo dài, phía dưới lập tức truyền đến tiếng còi xe inh ỏi. Hạ Lam âm thầm cảm thán, thực chất các đồng chí cảnh sát cũng không phải sợ đám cướp không biết mình đến nên kéo còi. Có trách cũng chỉ nên trách lưu lượng giao thông trước trung tâm này quá phức tạp! Tắc đường kéo dài kiểu này không khéo trước khi đến chạy được tầng 5, con tin đã thảm hết lượt!
"Làm thế nào bây giờ?" Một tên dí súng vào đầu kẻ to xác nhất đám - Hạ Lam, vừa dí vừa hoang mang hỏi "Trên dưới vây công, chúng ta làm sao chạy thoát?"
Ầy, các vị thật lạ! Làm việc không có kế hoạch hay sao? Cướp xong còn không biết nên chạy đường nào! Nghiệp dư! Quá mức nghiệp dư!

«  Chương 2

Chương 4 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 3 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm