Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Hạ Lam bị Văn Minh kéo chạy như bay, hai người đi thẳng tới cửa sau biệt viện, lên một chiếc xe đã được dừng sẵn ở đó.
Kì quái, sao cô cứ có cảm giác chuyện này đã được Văn Minh chuẩn bị sẵn. Rốt cuộc cậu ta có mục đích gì?
"Cậu muốn đi đâu?" Hạ Lam nhìn Văn Minh tháo nhanh mặt nạ, khuôn mặt đẹp trai lập tức được ánh sáng vàng vọt của đèn ô tô ôm lấy. Mỹ lệ tới mức làm người ta nghẹt thở, làm người ta giảm IQ! "Này, biết lái xe không đấy? Cậu còn chưa đủ 18!"
"Nếu tôi không biết, cô lái thay được chắc?" Văn Minh đưa tay đến, cưỡng chế tháo mặt nạ của cô. Hai chiếc mặt nạ tinh xảo được đặt vào ngăn bên cạnh vô lăng, đóng kín "Ngồi hẳn hoi, không cần tôi thắt dây an toàn giúp đấy chứ?"
"Khỏi!" Hạ Lam nhăn mày còn định phản bác vài câu đã bị Văn Minh khởi động xe phá hỏng "Ê này, tôi còn công việc.."
"Việc gì?" Văn Minh vặn vô lăng, quay xe lại phóng vút đi. Đúng là xe xịn có khác, tăng tốc êm ru luôn!
Bạn nam chính, bạn còn giấu mình cái gì? Kim cương đen nguyên khối, giờ còn cả xe đua siêu vip.. tiền của bạn chắc cũng không phải nhiều bình thường đâu ha!
"Ngồi yên, tôi đã đặt chỗ rồi, chúng ta đi ăn tối!"
"Tôi hôm nay đến đây là để làm thư kí cho ông nội!" Hạ Lam lắc đầu bất lực, vừa lúc xe đi nhằm ổ gà, người nào đó chưa thắt dây an toàn liền bị văng lên đau điếng. Văn Minh ngồi ghế bên cạnh, thấy cô như vậy phì cười, nét mặt bỗng nhiên trẻ con hơn mấy phần.
Ây, Hạ Lam tự dưng có cảm giác bản thân đã hiểu sâu sắc vì sao bạo chúa ngày xưa chỉ vì một nụ cười mỹ nhân mà có thể làm tất cả! Còn vì sao nữa! Vì đẹp!
"Cậu đi thì không sao, tôi đi sẽ bị mất uy tín!" Dừng một chút, Hạ Lam đã - thắt - dây - an - toàn nhướn mày nói tiếp "Dù không biết nước của cậu sâu bao nhiêu, nhưng tôi cũng không muốn Văn Hóa giành được thế chủ động!"
"Khỏi lo, tôi đã sắp xếp ổn thỏa giúp cô rồi!" Văn Minh gật đầu "Đi ăn tối, vừa lúc tôi cũng muốn nhìn xem nước của cô sâu đến chừng nào!"
*
Con đường quanh co không tiến vào nội thành đông đúc hoa lệ mà chạy đến núi nhỏ bên rìa ngoại ô. Hạ Lam không tài nào hiểu nổi vì sao một kẻ ngốc suốt ngày bị nhốt ở nhà như Văn Minh lại có thể biết đến những chỗ thế này. Đã vậy còn có vẻ rất quen thuộc nữa chứ, chứng tỏ cậu ta đã trốn ra ngoài nhiều lần lắm rồi.
Từ bao giờ? Như thế nào? Vì sao không ai phát hiện ra? Hàng ngàn câu hỏi vạch trần sự sai trái của thế giới không ai trả lời được cho cô. Tấm màn đen này ai đó làm ơn giải thích rõ giùm Hạ Lam đi, cô thật sự không thể sống chung nổi với mấy thứ thiếu lô gic! Chẳng lẽ cứ sau lưng có vầng sáng nhân vật chính, dưới chân xuất hiện cái bóng đen cũng chẳng ai thèm thắc mắc hay sao? Tác giả đại nhân, cô dù muốn lừa gạt độc giả cũng nên đưa ra một lí do chính đáng, không phải cứ vui tay liền thích viết gì thì viết như thế!
Xe vừa dừng lại khung cảnh xung quanh đã khiến người sống lâu trong thành thị như Hạ Lam vui mắt. Mặc dù kiến trúc ở nhà họ Hạ, họ Trịnh đều thiên về gần gũi với tự nhiên. Nhưng nói thật, dù gì đó cũng là "tự nhiên" do con người trồng ra, làm sao so được với rừng cây thật sự?
Từng hàng cây lớn được trồng song song cạnh một lối mòn dài khoảng 20m, trên cây được chăng rất nhiều đèn. Nhưng ánh sáng ấy nếu so với bóng tối thăm thẳm trong khu rừng kia thì yếu ớt vô cùng, không đủ xua tan một chút đêm đen nào cả. Gió từ phía rừng thổi thốc, cuốn theo lá rụng và oxy đậm đặc. Hạ Lam hít một hơi, cảm thấy cả lồng ngực căng tràn sức sống.
Mùi vị thanh mát này tốt quá, tốt hơn thứ không khí hỗn tạp ở thành phố nhiều!

«  Chương 28

Chương 30 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 29 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm