Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Giám đốc bệnh viện TL, lại còn có duyên với cô.. Hạ Lam nén kích động dâng đầy trong mắt, anh ta nhận ra cô! Nhận ra cô kìa!
Trời ơi! Người này vì sao có thể? Rõ ràng hai người mới gặp qua có một lần chớp nhoáng, khi ấy cô còn sở hữu thứ tạo hình trái ngược hoàn toàn với hiện tại!
Chẳng lẽ anh ta là thiên tài nhìn qua một lần liền nhớ? Hoặc là.. Ngô Ngọc Thái này cũng có ấn tượng sâu sắc với cô?
Cố gắng bày ra nụ cười hoàn mỹ nhất của mình, Hạ Lam giả như nghi hoặc: "Anh Ngọc Thái? Trùng hợp thật, không ngờ có thể gặp lại anh ở đây!"
"Tiểu thư vẫn còn nhớ tên tôi?" Giọng nói của Ngọc Thái cao lên vài phần, rõ ràng là vui vẻ "Vinh hạnh cho tôi quá!"
"Cách lớp mặt nạ vẫn được anh nhận ra.." Cô gật đầu, lén nhìn qua vẻ mặt đang đanh lại của ông nội Trịnh một cái, lập tức lạnh giọng "..Vinh hạnh gì đó để tôi nói mới đúng!"
"Nốt ruồi son xinh đẹp này không phải ai cũng có!" Ngọc Thái không quan tâm ánh mắt người khác, thân mật gạt lông vũ chớm che khuất trán cô. Dưới ánh sáng của đèn hoa kết dày thật dày, Hạ Lam có thể thấy rõ đôi mắt đẹp của anh ta ánh lên sự ôn hòa khác lạ.
Cái loại ánh mắt có thể nhấn chìm toàn bộ trái tim yếu đuối của thiếu nữ, làm cho người ta nhầm tưởng rằng mình là sinh vật đặc biệt duy nhất trong mắt người đàn ông này vậy.
Cái nhìn này.. Quá giống..
Giống tới mức khiến Hạ Lam sững sờ! Cô không thể nhầm lẫn được, bởi trước đây cũng chính vì đôi mắt hoa đào này mà Hạ Lam mới lún sâu vào bể tình đơn phương không lối thoát với Đăng Khoa.
"Tôi vừa nhìn qua đã nhận ra ngay đó là em!"
"E hèm.." Ông nội nóng mắt lập tức hắng giọng gọi tỉnh một số đối tượng. Hạ Lam cúi mặt tự giác lui ra sau, Ngọc Thái cũng không hành động gì thêm, anh ta ngượng ngùng thu tay, cười cáo lỗi với hai người "Thì ra hai đứa có quen biết?"
"Chiều nay cháu có ca mổ gấp nhưng xe hỏng nên phải đi nhờ tiểu thư đây!" Ngọc Thái miễn cưỡng quay trở lại cách xưng hô khô cứng, sự ôn nhu khi nãy bốc hơi nhanh chóng "Xin lỗi tiểu thư Hạ Lam, tôi thất lễ rồi!"
"Không có gì!" Hạ Lam gật đầu không thể hiện thái độ, trái tim đập bình bịch trong ngực bị cô kìm hãm xuống mức thấp nhất. Cũng may tiếng nhạc thật lớn, nếu không ông nội đứng ngay cạnh kiểu gì cũng phát hiện cô khác thường cho xem! "Anh có thể gọi tôi là Hạ Lam!"
"Nếu cô không phiền.."
"Ông nội! Ông ở đây hả?" Cuộc nói chuyện chưa đến hồi kết đã bị người cắt ngang. Hạ Lam nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy Văn Hóa diện một thân vest xám bảnh bao, đang kéo tay một cô gái đi tới.
Ừm, khỏi cần lên tiếng cũng biết được người đó là ai, nữ chính Hồng Ngọc!
Cô đã bảo không có gì với nam phụ này cơ mà? Năm lần bảy lượt theo cậu ta đi tiệc đi chơi là ý gì? Lần trước nguyên chủ Nguyễn Hạ Lam và Văn Hóa còn quan hệ yêu đương thì lén lút đi, lần này biết hai người nọ đã chia tay lập tức công khai lên đường?
Còn nắm tay kéo chân thân mật kiểu kia.. có phải muốn nguyên chủ tức chết mới chịu không vậy trời?
Mang tiếng bạn thân.. Xì, thật sự là bạn bè như cái bẹ* bà!
Chậc, nói thật chuyện này chả liên quan gì cô, nhưng nữ chính tiểu thuyết chẳng phải là người ngoan hiền đức hạnh à? Hay cô không đọc truyện của giới trẻ bao giờ nên không biết, thực ra hình mẫu trai nào cũng tấp này mới là lý tưởng?

«  Chương 26

Chương 28 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 27 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm