Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Trong lúc Hạ Lam vẫn còn đang load lại não bộ ngưng tạm thời của mình, Ngô Ngọc Thái bên kia đã mở cửa xe đi xuống, trên khóe môi còn vương nụ cười diễm lệ cực kì. Trước khi đóng cửa, anh ta còn không quên nói một câu tạm biệt, sau đó chạy như bay về phía sảnh chính bệnh viện.
Cô thẫn thờ nhìn bóng anh đi xa, không nhịn được cũng xuống xe, chạy theo người vừa rời khỏi. Hiển nhiên điều này làm bác tài gấp chết đi được!
Ôi má trẻ ơi!
Má có biết bây giờ là mấy giờ rồi không mà còn ở đây lừng chừng?
Hơn nữa.. Cái vẻ mặt như kiểu vừa trúng tiếng sét ái tình kia là thế nào? Chẳng lẽ tất cả những "cải tà quy chính" má ấy biểu hiện ra mấy ngày nay chỉ là giả? Hôm nay thấy trai đẹp hợp khẩu vị liền cuống lên chạy theo?
Nếu vậy thật thì đúng là diễn khá lắm! Đến cả bác cũng suýt chút nữa bị lừa rồi!
"Tiểu thư! Cô đi đâu?" Bác tài nén suy nghĩ trong lòng, đáy mắt xẹt qua tia thất vọng "Chúng ta phải đi gặp stylist nếu không sẽ muộn!"
Tiền lương của tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng đó nha! Đừng có chạy!
"Tôi.." Hạ Lam nhìn góc áo blu trắng khuất dần tự dưng có cảm giác mất mát khó tả. Cô hơi nhíu mày, chân cũng tự động di chuyển "Tự dưng tôi thấy hơi khó chịu, phải đi khám qua một chút!"
"Ế, khám?" Bác tài giật mình hoảng hốt "Không phải chứ? Giờ này khám thì bao giờ mới lấy được kết quả?"
Hạ Lam cúi mặt xuất thần, cạnh của danh thiếp cọ cọ vào lòng bàn tay của cô. Anh ta đang có một ca mổ quan trọng, thời gian làm việc có thể kéo dài từ 2-3h. Cô thật sự đủ khả năng bỏ toàn bộ mọi thứ để chạy theo Trần Đăng Khoa một lần nữa hay sao?
Không đúng!
Cô căn bản còn không dám chắc chắn liệu đó có thật sự phải là Đăng Khoa của cô hay không nữa kìa!
Nhưng bóng dáng ấy, khuôn mặt tinh xảo ấy.. cô đã nhìn kĩ năm năm, lại có khả năng sai hay sao?
"Cháu tùy tiện quá!" Cô cười ngượng ngùng, cuối cùng vẫn giữ được chút lí trí mà quay về xe "Chúng ta đi tiếp thôi!"
"Vâng, vâng.."
*
Chỗ của stylist cách không quá xa bệnh viện TL, thậm chí ngồi từ cửa sổ tầng hai có thể lờ mờ nhìn thấy sân thượng bệnh viện rộng lớn. Hạ Lam không tài nào tập trung được vào thứ gì, cô thẫn thờ nhìn chóp mái của nơi đó, hình ảnh khuôn mặt hoàn mỹ của vị bác sĩ kia lại hiển hiện ngay trong tâm trí.
Trong thế giới cũ của cô, Đăng Khoa có vai trò một thầy giáo, kiêm luôn một đầu bếp tài năng và vài chức nghiệp quan trọng khác nữa. Thế nhưng chưa khi nào Hạ Lam được biết, anh ấy có khả năng mặc áo blu, biến thân thành thiên tài chữa bệnh.
Có một số người rất tài giỏi, nhưng không phải cứ giỏi liền làm được vài việc đặc biệt. Ví như bác sĩ chẳng hạn, muốn ra nghề cầm dao mổ cho người, bọn họ phải học biết bao nhiêu thời gian..
Nếu đó đúng là Đăng Khoa, chẳng lẽ anh đã xuyên sang đây từ rất lâu và phải chịu oằn mình đi theo kịch bản, học tập trở thành bác sĩ đại tài?
Ồ, không thể nào!
Đăng Khoa của cô không phải loại người yên lặng cam chịu nghe theo lời của vận mệnh. Anh ấy ở đây, và ở đây từ sớm thì cần gì đến nam chính, chính anh đã đủ sức đứng trên đỉnh mọi thứ rồi!

«  Chương 24

Chương 26 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 25 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm