Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Trịnh Dung Dung!
Hạ Lam chán nản thở hắt ra sau đó cũng vẫn học theo Văn Minh bắt đầu tiến vào trạng thái diễn. Cô mỉm cười tao nhã đúng tiêu chuẩn, từ từ quay người lại. Chỉ thấy đứng ngay phía sau mình là một nhóm những cô gái thời thượng xinh đẹp với Trịnh Dung Dung là trung tâm.
Chậc, không phải má nói cùng anh trai Văn Hóa đi mua sắm sửa phòng cho nữ chính Hồng Ngọc hay sao? Bị bọn họ đuổi đi để ân ân ái ái rồi hả?
"Chào các em!" Hạ Lam tao nhã nhẹ giọng, cũng kéo Văn Minh tới tao nhã dạy bảo "Anh, đây là em gái mình Dung Dung, còn đây là các em gái khác bạn của Dung Dung nè, mau chào hỏi tử tế nếu không thì hư lắm nha!"
"Chị nói thế là ý gì?" Dung Dung và mấy cô bạn của cô nàng nghe Hạ Lam châm chọc liền nổi xung. Ờ, bọn họ không thèm chào tử tế đấy thì sao nào? Con bé nghèo hèn này mà cũng đòi được người ta chào à?
Đừng có mơ!
Trong lúc ai cũng không ngờ tới, một màn đối chọi của nam thanh nữ tú đã lọt vào mắt xanh của rất nhiều người đi đường. Trung tâm mua sắm cuối tuần đông vô cùng, xung quanh mấy người chẳng mấy chốc bị vây đến kín mít.
Hạ Lam ghét nhất bị người xem như khỉ diễn trò! Văn Minh thì chỗ hơi có người đã thấy khó chịu, đừng nói gì đến nơi quá đông lại hỗn tạp thế này. Cả hai người vô thức đứng nép vào nhau, đến cả bàn tay đang nắm cũng chặt hơn mấy phần.
Thế nhưng hai bạn ghét là chuyện của hai bạn, một số người người ta thích lắm nha! Tự dưng được làm trung tâm chú ý, vài người còn đang đưa máy ảnh, điện thoại lên chụp hình, quay phim up faceb**c nữa chớ! Rồi, rồi, điểm nổi tiếng lại tăng!
"Bảo bọn này hư đốn?"
"Hừ! Còn không xem lại bản thân là ai mà đòi người khác chào hỏi!" Mấy cô bạn đi cùng Dung Dung hiển nhiên cũng không ngốc, lập tức xồ lên chửi người không cần biết rõ đầu đuôi "Mèo mù vớ cá rán!"
"Quỷ nghèo!"
"Có ngon thì đừng bám chân người khác!"
"Dung Dung.." Hạ Lam tao nhã trân trối nhìn cô ta, đôi mắt xẹt qua một tia lạnh lùng "Sao bạn em lại không biết giữ miệng như thế? Ông nội dặn chỉ được giao du với con nhà gia giáo, một đám người tùy ý thế này là thế nào?"
"Đừng có diễn kịch buồn nôn với con này!" Dung Dung hừ mũi nhìn Hạ Lam và Văn Minh bị lép vế đồn đến tận chân tường. Cô tiến gần đến chỗ Hạ Lam đứng, vui vẻ chỉ thẳng mặt Hạ Lam mà mắng "Phong cách nghèo hèn! Cả đời cô chỉ xứng đứng cạnh thằng ngu này mà thôi!"
Thế nên đừng có bám theo anh trai tôi nữa có hiểu không?
"Dung Dung.." Cô tao nhã buông tay Văn Minh, trong lòng không ngừng tự niệm không nên đắc tội với cả thế giới.. Có điều, Trịnh Dung Dung, chụy đây sống hai mấy năm rồi còn chưa có ai dám chỉ mặt chị mà nói kiểu đó đâu!
Đại! Bất! Kính!
Thôi, bất thì bất chứ, giờ này mình là Hạ Lam nghèo, làm gì con nhóc này đảm bảo bố mẹ nó sẽ cho mình ăn hành chết!
Vậy nên cô rất thức thời lui người lại tránh móng tay nhọn hoắt đang chỉa vào mặt mình kia "..Chỉ tay vào mặt người khác khi nói chuyện là bất lịch sự!"

«  Chương 16

Chương 18 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 17 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm