Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Theo đúng kế hoạch, sau khi kết thúc cuộc hẹn với Trần Duy, Văn Minh lập tức lên đường trở về gặp vợ yêu của mình. Bất chấp khoảng thời gian còn thừa lên đến cả tiếng đồng hồ, cậu dứt khoát bỏ qua lời của Hạ Lam, tiến vào phòng bệnh của cô.
Cô gái của anh lúc này im lìm nằm trên chiếc giường hẹp, cả người thu lại nhỏ xíu, dường như chỉ vừa lọt nằm trong vòng ôm của cậu mà thôi. Khuôn mặt thanh tú hơi nhăn lại, thể hiện tâm trạng thiếu thoải mái. Dĩ nhiên, nếu như tay bạn còn cắm kim truyền, và mấy tiếng đồng hồ bạn chỉ được nằm duy nhất một tư thế để ngủ mà thoải mái được mới là lạ đấy!
Văn Minh bước đến gần nơi Hạ Lam đang nằm, cô ngủ rất thính, vừa nghe thấy tiếng cửa mở đã lập tức nhướn mày, đuôi mắt nhúc nhích mở ra. Khi Văn Minh chạm sàn đến bước thứ ba, đôi mắt đen thẳm của cô đã dính chặt trên người cậu không rời.
"Anh làm em tỉnh?" Văn Minh mỉm cười nhìn Hạ Lam có chút trốn tránh, cậu khó hiểu nhíu mày, sau cũng không tiếp tục chất vấn mà nhanh chóng đi tới "Mệt lắm không?"
"Không sao! Nằm nhiều nặng cả người!" Hạ Lam có chút cảm giác không dám đối diện với Văn Minh. Cô nhìn qua bụng mỡ của mình chút ít, sau đó chớp mắt bỏ hết suy tư, cố gắng tỏ ra bình thường nhất " Bên kia của cậu xong hết rồi chứ?"
"Mọi việc đều ổn!" Văn Minh ngồi xuống ghế bên cạnh cô, đưa tay xoa xoa trán Hạ Lam. Hành động này dĩ nhiên khiến cô dễ chịu không ít, đôi mắt nhắm nghiền của Hạ Lam giãn ra đôi chút, vẻ mặt cũng thoải mái hơn nhiều "Em cứ nghỉ ngơi đi, sau khi truyền nước xong chúng ta ra ngoài được không?"
"Chiều nay không có công việc gì à?" Hạ Lam gật nhẹ, hỏi thăm tin tức bên Trịnh gia "Mới tiếp quản tập đoàn mà cậu cứ nhẹ như không ấy nhỉ?"
"Đâu phải mới!" Văn Minh cười gian tà "Tập đoàn này anh tiếp quản đã lâu rồi, có điều chưa chính thức nên chưa ai biết đó thôi!"
"Lâu rồi?" Lão cáo già này nhất định lại cài người rồi đứng phía sau thao túng đây mà. Thế cũng dám đem cô ra làm bình phong cạnh tranh công bằng, còn để Văn Hóa làm vua bù nhìn giúp mình loại đi không ít rắn rết thành tinh trong công ti.. Cũng chỉ có cậu ta mới đủ sự thông minh để làm ra hành động lưu manh đó! "Cậu dám đem tôi vào làm quân cờ cho cậu, chuyện này chúng ta còn chưa tính sổ rõ ràng đâu!"
"Hạ Lam quên rồi?" Văn Minh ngây ngô dùng giọng lúc còn giả ngốc nói với cô, đôi mắt đen thẳm còn chớp chớp mấy cái "Trước đây chúng ta đã có thỏa thuận!"
"Thỏa thuận gì?" Hạ Lam rùng mình né xa một chút, sau đó trực tiếp thêm vào "Nếu là lúc tôi đây say rượu thì không tính được đâu đấy!"
"Không say! Không say tí nào!" Văn Minh cười cười, lúc ý rượu cũng đã tan sạch, làm sao nói là say được chứ nhỉ? "Anh và em đều rất tỉnh táo!"
"Vậy chúng ta thỏa thuận cái gì?" Tỉnh táo? Hạ Lam cố gắng đào sâu suy nghĩ nhưng thật sự không nhớ ra nổi trước đây cô và tên cáo già này đã cùng nhau nói điều gì quan trọng đến mức có thể nói là thỏa thuận như thế.. "Chuyện hợp tác? Tôi giúp cậu lên ghế chủ tịch, cậu bảo vệ cuộc sống sau này của tôi?"

«  Chương 124

Chương 126 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 125 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm