Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Trần Duy "hẹn hò" gặp mặt Ngọc Thái ở ngay một tiệm trà cách bệnh viện không xa. Nơi này mặc dù chỉ là cửa hàng bình dân nhưng rất tiện lợi và kín đáo, mỗi một bàn đều có ngăn cách riêng biệt.
Tìm một bàn khuất nhanh chóng ngồi xuống, Trần Duy nghiến răng nghiến lợi âm thầm tự vẽ ra lý do cho sự phản bội của bản thân. Đúng là trong chuyện này Văn Minh không hoàn toàn có lỗi, nhưng ai bảo cậu ta tuyệt tình tuyệt nghĩa thế để làm gì? Nếu như đã cứu giúp Trần gia nhiều năm, vì sao không cố đưa tay thêm nốt lần này chứ? Hay thực chất chuyện này hoàn toàn đều ở trong kế hoạch của cậu ta? Trịnh Văn Minh kia quyết tuyệt đến đâu, mưu sâu kế hiểm, tàn nhẫn độc đoán tới mức nào.. Anh đi cùng cậu ta bao năm đều đã được thưởng thức đủ cả rồi. Thế nên mặc dù không có chứng cớ chứng minh cậu ta thật sự là hung phạm đứng sau mọi chuyện, nhưng mức độ nghi ngờ cũng không phải là một hai phần trăm!
Đã thế.. Trịnh Văn Minh! Một khi tôi và Trần gia xuống bùn, cậu cũng nhất định không được phép sung sướng!
Cũng may trước đây có một thời gian dài Trần Duy làm việc cho Văn Minh. Những chuyện về kinh tế quan trọng giờ này cậu ta đã thay đổi sạch, nhưng đời tư của cậu ta ra sao Trần Duy nắm rõ trong lòng bàn tay rồi! Và càng vui vẻ hơn nữa, trước đây khi Văn Minh làm phẫu thuật với bác sĩ Thái, anh đã vô tình điều tra được một mối quan hệ "thú vị" giữa hai người này.
"Trợ lý Duy!" Ngọc Thái vẫn khoác lên mình bộ đồng phục bác sĩ, vừa đến trước mặt anh đã lễ độ chào một câu "Xin lỗi đã để anh phải chờ!"
"Không sao!" Trần Duy cười lạnh, anh đưa mắt nhìn qua mấy giọt mồ hôi lấp lánh lăn trên gò má thanh lệ của Ngọc Thái. Viện trưởng chạy cũng nhanh lắm, đến mức phục vụ chưa bê cho anh nổi tách cafe anh ta đã xuất hiện rồi. Điều này đủ thấy Ngô Mai Lan kia đối với anh ta thật sự quan trọng "Viện trưởng Thái chịu bớt cho tôi chút thời gian vàng ngọc là tốt lắm rồi!"
"Có chuyện gì anh cứ nói!" Ngọc Thái tự nhận thấy bản thân sơ hở, hơi nhíu mày giả bình tĩnh ngồi xuống đối diện. Anh ta lấy giấy ăn trên bàn, tao nhã lau đi toàn bộ kim cương lấp lánh trên má mình "Tôi xin sẵn sàng lắng nghe!"
"Nói cho anh hay chuyện này.." Trần Duy gác chân lên, tự dưng trong lòng dâng lên một nỗi khoái cảm xa lạ.
Kẻ phản bội.
Mùi vị làm Judas thật sự không tồi!
À, không! Trịnh Văn Minh kia mà xứng làm chúa sao? Cậu ta chỉ là một kẻ máu lạnh tham tàn, không những hại gia đình anh, còn đẩy luôn cả một cô gái yếu đuối như Hồng Ngọc xuống vũng lầy đau khổ!
"Tôi là trợ lí cao cấp của tổng giám đốc ML và SM!"
"Hai người?" Gián điệp hai mang sao? Nhưng nếu như vậy anh ta chẳng phải sẽ bị phát hiện ngay à? Ai chẳng biết hai vị sếp tổng này tuy bí ẩn, không thích lộ mặt trước công chúng nhưng lại quyết tuyệt vô cùng. Một kẻ hai mặt tồn tại được ở cạnh bọn họ trong thời gian lâu dài là không-thể-có! "Vậy xin hỏi anh, chuyện đó có liên quan gì đến chủ đề nói chuyện của chúng ta bây giờ hay không?"
"Có chứ! Dĩ nhiên có!" Trần Duy không gấp gáp, đưa tay đẩy kính cười lạnh "Anh không tò mò vì sao tôi làm được như vậy hay sao? Đơn giản lắm, vì cả SM và ML đều được nắm trong tay của một người!"

«  Chương 104

Chương 106 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 105 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm