Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Lúc Hạ Lam tỉnh dậy chỉ thấy đầu đau nhức khó tả, có lẽ là do tác dụng của ly rượu đỏ hôm qua cô uống khi dùng bữa tối.
Lần trước Hạ Lam đã tự hạ quyết tâm không đụng chạm gì đến rượu chè, nhưng nói thật, đồ ăn Văn Minh làm đậm chất Tây phương. Và phương Tây thì thế nào ấy à? Trong bữa ăn họ thường dùng một chút rượu để kích thích vị giác, khiến hương vị của đồ ăn trở nên hoàn hảo hơn. Nếu như ăn đồ Pháp mà không nhấp môi một chút rượu vang, đảm bảo bạn sẽ cảm thấy chưa tròn vị!
Một người sành ăn như Hạ Lam dĩ nhiên sẽ không để tửu lượng ảnh hưởng đến chất lượng bữa tối hoàn mỹ của mình. Vậy nên cô bất chất, liều lĩnh dùng nửa ly rượu đỏ.
Nửa ly!
Có nửa ly mà thôi!
Vậy mà không ngờ thứ rượu có vài độ cồn này cũng đủ khiến "Nguyễn Hạ Lam" say cho được! Chứng tỏ thân thể này tửu lượng quá yếu, yếu đến mức khiến người khác cảm thấy thương tâm và chính bản thân cô muốn rớt nước mắt!
Kiểu này thì sau này làm sao mà đi ngoại giao đây? Chẳng lẽ đến tiệc lại cười tình rồi thỏ thẻ êm xin phép uống nước ngọt?
"Sao thế?" Văn Minh đợi cô tỉnh hẳn mới lên tiếng, vừa nói vừa kéo rèm cửa làm ánh sáng bên ngoài tràn vào gian phòng. Lúc này Hạ Lam mới giật mình nhận ra, trong căn phòng này còn có một nhân vật nguy hiểm khác - ngoài cô - Trịnh Văn Minh!
Vẻ mặt nam chính đầy xuân phong, phơi phới rạng ngời gấp mấy lần ban mai bên ngoài. Cậu ta cười nửa miệng, mặc cho Hạ Lam đang ngây ra vì ngạc nhiên, tiến đến giúp cô gấp gọn chăn màn. Nhìn đống đồ bên cạnh mình bị giải quyết triệt để, Hạ Lam gấp gáp đứng dậy, có xúc động muốn né xa Văn Minh một chút! Cô không đáp lời, chỉ yên lặng và nhanh chóng di chuyển bằng tốc độ ánh sáng đến phòng tắm, đóng cửa cài chốt cẩn trọng!
Đứng dựa người vào tấm cửa kính dày cộp, Hạ Lam cảm nhận được từng nhịp tim trong lồng ngực gia tốc!
Tối hôm qua.. Tối hôm qua hai người đã làm gì chứ?
Rượu.. Cô biết lúc đó trong người mình có hơi men, nhưng nói thật, tác dụng của nửa ly rượu đi vô cùng chậm, khiến tửu lượng kém say không biết gì là điều khó xảy ra. Nếu có, cùng lắm cũng chỉ như cô lúc này, ngủ mê man, dậy đau đầu nhức óc mà thôi. Thế nên hoàn toàn có thể khẳng định, lúc hai người ngồi trên ghế sa lon nói chuyện, Hạ Lam hoàn toàn đủ sức điều khiển toàn bộ ý thức của mình! Hay nói cách khác, đó là cô tỉnh táo vô cùng!
Đêm dạ tiệc say khướt nói không biết gì, không có khả năng chống cự, bị cưỡng ép.. Gì đó còn chấp nhận được. Chứ như hôm qua cô biết nên phản biện thế nào đây?
Không bài xích những nụ hôn ngọt như đường mật, không chống lại những cái ôm xiết chặt đầy cảm giác an toàn, cũng không hề đẩy ngã những thứ tình cảm lạ lùng dâng lên trong lòng mình như sóng triều.. Cô không có một chút phản ứng nào với những điều đó. Tựa như đây vốn dĩ là chuyện trong lòng cô mong muốn đã lâu, lúc này được thực hiện lại khó tin giống như cơn mơ, khiến Hạ Lam bối rối.
Nơi nào đó trong trí óc mơ mộng bỗng dưng gào thét: Hạ Lam! Dừng lại! Tuyệt đối không thể tiến tiếp! Với cậu ta cô không có hi vọng gì đâu!
Bừng tỉnh khỏi mọi xúc cảm đêm trước, Hạ Lam thất thần nhìn vào gương. Khuôn mặt nhỏ vẫn thanh tú như vậy, hai bên má hồng rực càng khiến cô trở nên đáng yêu lạ thường. Tự beo beo hai gò má phúng phính của mình, Hạ Lam nhăn mày vỗ nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo.

«  Chương 100

Chương 102 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 101 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm