Đọc Truyện Đọc truyện theo thể loại Đọc truyện hay nhất tuần
Bữa tối của Hạ Lam trôi qua trong sự xúc động vô hạn.
À, thay vì nói là xúc động, cô nghĩ mình nên dùng từ uất ức hoặc ghen tị phát khóc.. gì gì đó thì chính xác hơn nhiều!
Trịnh Văn Minh cậu ta đúng chuẩn không phải người!
Vì sao gặp danh sư có ba ngày đã sở hữu thứ tay nghề choáng ngợp đến đáng sợ này chứ? Cách cậu ta chọn thực phẩm chuyên nghiệp vô cùng. Cách cậu ta cầm dao thái từng lát mỏng hoa quả hoặc thịt cá cực kì hoàn mỹ. Cách cậu ta điều khiển chảo bếp, ngọn lửa chuẩn xác từng li.. Khủng khiếp! Cái này không nên gọi là thiên phú, phải là bản năng mới đúng! Giống như cả ba kiếp trước đây Văn Minh đều làm đầu bếp, và đến kiếp này, toàn bộ những kĩ năng cậu ta tích lũy được trong ba trăm năm đó được xuất ra toàn bộ..
Chắc chắn luôn!
Không thể nào có chuyện Hạ Lam thua ngọt xớt thế được!
Ban đầu cô còn giữ tâm lý bình ổn, tự an ủi bản thân phong thái đẹp chưa chắc đồ ăn đã ngon. Nhưng khi mùi hương dậy lên cùng hoa hồng và nến đỏ, mọi suy nghĩ trong êm đã bị xua tan không dấu vết!
Món cá này quá tuyệt!
Món thịt này hảo hạng hơn cả nhà hàng năm sao!
Món sa lát này không còn lời nào để chê bai!
Đến cả đồ tráng miệng.. cũng được hoàn thành một cách tuyệt hảo.
Hạ Lam ăn một miếng, cảm giác muốn khóc lập tức ập đến. Trước kia khi cô còn là tiểu thư Hạ gia, cô không hiểu rõ thế nào là sinh ra đã ở vạch đích. Nhưng lúc này đây, Hạ Lam thấy mình đã thấu lắm rồi! Trịnh Văn Minh cậu ta có một lũ bàn tay vàng mang tên vạch đích, thế nên chỉ cần cậu ta muốn, lập tức có thể biến mình trở thành tinh anh!
"Nhìn anh nhiệt tình thế làm gì?" Văn Minh vừa cười vừa dọn sạch chén đĩa bẩn trên bàn, đem đi rửa "Anh sẽ lầm rằng cưng muốn ăn cả anh đấy!"
"Cậu bớt nói những lời vô nghĩa đi!" Hạ Lam cười lạnh, đứng dậy xếp nốt đĩa bẩn vào bồn. Sau đó tự giác đem hai ly thủy tinh trên bàn đi rửa "Mới uống nửa ly rượu vang đã say rồi à?"
"Có thể!" Văn Minh ngả ngớn nghiêng người dựa sát Hạ Lam, hơi thở nam tính đột ngột xông vào mũi khiến mặt cô nóng bừng "Tửu lượng của anh rất kém!"
"Tránh ra!" Hạ Lam hơi hốt hoảng, theo phản xạ né con gấu lớn vừa nhào tới này. Tự dưng câu đùa khi nãy ở siêu thị vang vọng khiến cô ngại ngùng khó tả. Nghĩ cái tương xứng với bữa tối hoàn mỹ này.. Đồ ăn không có điểm nào để chê như thế, cậu ta muốn cô bù đắp thứ gì cho phù hợp đây?
"Nếu không tôi không thèm rửa bát là tự cậu làm hết đấy!"
"Được!" Không ngờ Văn Minh lại rất tự nhiên mà gật đầu đồng ý "Vợ cứ giữ sức, chút nữa chúng ta còn làm việc khác!"
"Nói bậy gì đấy?" Hạ Lam xì một tiếng, dứt khoát không thèm quan tâm người này mà xoay người ra phòng khách bật ti vi "Trẻ con! Tôi không thèm chấp!"
Tiếng nước róc rách từ phòng bếp truyền ra, âm thanh xì xào và nhạc nhẹ từ tivi đánh úp tới cũng không thể khiến tâm trí Hạ Lam phân tán được chút nào. Đầu óc cô lúc này chỉ xoay vòng vòng quanh hình ảnh một người, và dĩ nhiên: người ấy đang có mặt ngay trong ngôi nhà này.
Trịnh Văn Minh.
Phía sau cậu ta có quá nhiều điều bí ẩn Hạ Lam không thể nắm bắt. Hơn nữa cô cũng không đủ tự tin vỗ ngực đảm bảo được rằng bản thân có thể hiểu cặn kẽ chàng trẻ con này nghĩ thứ gì trong đầu. Những ý tưởng kì lạ, những toan tính khác thường.. Một con người đặc biệt vô cùng, đặc biệt đến nỗi khiến Hạ Lam dù biết cậu ta nguy hiểm nhưng vẫn không ngăn được mình tiến lại gần, thân cận với Văn Minh.

«  Chương 99

Chương 101 »

Bạn đang đọc truyện [SM098* - Nữ Phụ Văn] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?, Chương 100 . Trong quá trình đọc truyện nếu gặp bất cứ vấn đề nào hãy liên hệ theo email cuối trang.

Mục lục

Đọc Truyện liên quan

Từ khóa tìm kiếm